Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 10)

​Đội cứu hoả đã đến, sau vài tiếng khống chế ngọn lửa lớn đó họ cũng đã rời đi. Theo thống kê thì không có thiệt hại về người, nhưng thiệt hại về của là thứ đang khiến chủ tịch Kim đau đầu.
Dự án này ngốn gần hết vốn đầu tư của cậu, nhưng nó chẳng là gì so với số tiền mà gia tộc Ryu, tập đoàn đối tác CSW và cơ số các công ty nhỏ khác đã bỏ ra. Bây giờ, mỗi khi điện thoại reo lên là cậu lại thấy chán nản và lo sợ
Một vài cổ đông dần dà rút vốn bỏ đi, chủ tịch hội đồng quản trị thì im hơi lặng tiếng, công nhân viên bắt đầu có lục đục. Việc các cổ đông rời đi im lặng thì xem như may mắn đi, có thể vốn của họ trước kia không nhiều, số còn lại dường như đang lo ngại nhưng họ chưa thể rời đi khi chưa có tiền trong tay 
.
.
.
.
.
Đã tối muộn, Jong Woon bước vào văn phòng với một cốc cà phê sữa nóng trên tay, để nó xuống cạnh bên một chồng giấy nào đó, anh khẽ nghiêng đầu nhìn chồng mình, người đang cố lờ tiếng chuông điện thoại inh ỏi kia đi, úp mặt xuống bàn, bất lực
– Young Woon… cậu ổn chứ?? – Anh hỏi, giọng run run không giấu được sự lo lắng
– Không… – Cậu chán nản đáp lại 
– Tôi xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi… tôi sẽ…
– Cậu đừng nói thêm bất cứ điều gì vào lúc này nữa!!
Cậu trả lời, vẫn không ngẩng đầu lên. Cậu chán phải đối mặt với bất kì ai vào lúc này, cảm thấy đau đầu và quá mệt mỏi, giống như bị một chiếc xe container tông phải nhưng vẫn chưa chết vậy.
Im lặng. Một khoảng thời gian ngắn trôi qua, không có bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng điện thoại. Không có tiếng bước chân, chứng tỏ anh chưa rời đi, cậu ngẩng đầu, để thấy một người đang cố cầm nước mắt, nhìn cậu đầy lo lắng và hối lỗi
– Jong Woon à, đừng khóc… tôi không có ý…
– Tôi xin lỗi…
Cậu vội bước đến ôm lấy anh, dùng ngón cái gạt đi hàng nước mắt chực trào ra sau câu xin lỗi đó, để anh áp mặt vào ngực mình, cậu hôn nhẹ lên tóc anh, vỗ lưng nhẹ nhàng an ủi
– Này, tôi không sao hết, và đấy không phải lỗi của cậu, tôi muốn nụ cười của cậu vào lúc này, không phải là nước mắt
Đáp lại cậu là sự im lặng của anh và cảm giác ẩm ướt nơi ngực áo dần loang rộng ra 
– Việc này thật ra không… quá nghiêm trọng đâu. Quan hệ giữa các bên đối tác sẽ hơi khó khăn một chút, nhưng cậu đừng lo, tôi sẽ cố gắng hết sức để giải quyết. Hiện tại tôi muốn nhờ cậu hai việc, có thể giúp tôi chứ??
– Được…
– Thứ nhất, cậu hãy cố gắng làm lại một chiếc USB chứa thông tin tương tự, với đội ngũ chuyên nghiệp, tôi nghĩ chúng ta sẽ có thể sử dụng lại một phần của đống phế liệu kia, tôi sẽ ráng hết sức huy động những bên uy tín giúp đỡ thêm, nếu có thể hồi phục, chúng ta sẽ trả nợ dần
– Nếu không…??
– Tôi vẫn tin cậu, tôi tin rằng cậu sẽ không làm tôi thất vọng thêm một lần nào nữa 
– Tôi sẽ cố – Anh ngước nhìn cậu, lấy tay lau nước mắt – Điều thứ hai là gì??
– Đừng khóc. Nước mắt của cậu làm tôi trở nên yếu đuối
– Vậy tôi ổn rồi… – Anh mỉm cười – Bây giờ tôi sẽ thực hiện điều thứ nhất
– Không Jong Woon, để mai đi, giờ này cũng đã trễ lắm rồi, để tôi đưa cậu về.
– “Đưa cậu về”?? Cậu không định về à??
– Tôi còn rất nhiều thứ cần phải giải quyết ở đây, nên…
– Vậy cậu cứ ở lại đi, tôi sẽ gọi taxi
– Sao phải gọi taxi, tôi có xe mà
– Không sao đâu, tôi không muốn phiền cậu thêm nữa. Những phần có thể tôi sẽ cố giải quyết trong tối nay, và sáng mai tôi sẽ mang bữa sáng cho cậu 
– Được rồi. Đừng thức trắng đêm nhé 
Cậu lấy tay ôm lấy hai bên má anh, nhẹ đặt lên môi một nụ hôn rồi để anh rời đi
.
.
.
.
——————–
Đồng hồ báo thức reo lên inh ỏi, cậu với tay tắt nó đi rồi chán nản ngồi dậy
Hôm nay chỉ mới là thứ ba
Đưa mắt nhìn qua chiếc áo sơ mi màu trắng ngà Sung Min vừa ủi phẳng tối qua, cậu thở dài. Tối qua cậu đã suy nghĩ rất nhiều, đến nỗi hơn 2 giờ sáng mới có thể chìm vào giấc ngủ được.
Dự án tính bằng tiền tỷ bị phá nát trong năm phút, với vai trò là trưởng phòng, người được giao trách nhiệm quản lý việc lập trình, mọi chuyện chắc chắn sẽ đổ lên đầu cậu. Chưa kể, tập đoàn đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, nợ nần là một lẽ, nếu không thể giải quyết vấn đề lương bổng cho nhân viên, chắc chắn họ sẽ bỏ đi. Với trình độ của cậu, không khó để tìm một công việc tương tự nhưng chẳng hiểu sao cậu lại thấy lo lắng vô cùng, phải chăng là do cái chức trưởng phòng, cái chức danh mà cậu đã phải nỗ lực rất nhiều để đạt được, nhất là ở một tập đoàn lớn
– Suy nghĩ gì thế Hyunie?? – Sung Min nằm bên cạnh cậu, hỏi bằng giọng ngáy ngủ
– Chuyện hôm qua…
– Uầy, sao em phải bận tâm chứ?? Đâu phải do em… do cái tên khoái bon chen kia mà ra mà
– Cùng một nhóm làm việc mà hyung, không thể đổ tất cả mọi chuyện lên đầu hyung ấy được
– Đến bây giờ mà em vẫn còn tốt bụng thế nhỉ?? – Sung Min lấy tay che đi cái ngáp dài của mình – Nếu em vẫn giữ thái độ lúc đầu với anh ta, có khi mọi chuyện giờ sẽ khác, làm sao mà em lại dám để anh ta ôm cái mớ dãy bit đó một mình chứ??
– Em thừa nhận, em đã sai sót ở điểm đó, nhưng phong cách làm việc của hyung ấy thật sự rất ấn tượng, cũng có thể em đã nhầm…
– Em không nhầm, em đúng ngay từ đầu mà. Thứ thay đổi suy nghĩ của em chả phải phong cách làm việc thuần thục hay gì đại loại thế đâu, là vẻ ngoài của anh ta đó. Dạ vâng rồi cười một cái là có thể dễ dàng kéo người khác về phía mình… Mị lực cao quá, chẳng khác gì con hồ ly chín đuôi
– Thứ làm thay đổi cách nhìn của em là hôm đấy máy chạy suôn sẻ trong vòng bốn tiếng hyung à. Và… – Cậu nheo mắt nhìn anh – Làm sao hyung biết phần Jong Woon đảm nhận có dãy bit vậy??
– Mấy cái đó không phải chứa thông tin à?? Lúc trước em cũng hay làm đó 
– Nó dùng để đo lượng thông tin
Anh gật đầu, hơi dẫu môi phẩy tay. Còn cậu chỉ đơn giản là nhìn anh, một vài suy nghĩ đáng sợ lướt qua nhưng rồi cậu cũng lờ nó đi. Cậu thề là Sung Min cũng biết chuyện này ảnh hưởng đến cả một tập thể kể cả cậu, nên có lẽ anh không dám làm thế… mà nếu có thì… ngoài cầu nguyện và cố bưng bít chắc cậu cũng chả thể làm gì hơn
– Ờ, sao cũng được, thế hôm nay em có định đến công ty không??
– Hôm nay đâu phải chủ nhật đâu hyung… – Cậu thở dài, tiếc nuối rời khỏi giường – Nhưng nghĩ đến mấy chuyện diễn ra ở công ty lúc này đúng là làm em nản thật
– Chả ai muốn nó xảy ra mà, phải không?? – Anh cũng ngồi dậy – Cố lên, hôm nay hyung sẽ làm bữa trưa thật ngon để động viên em, được chứ??
Cậu mỉm cười, gật đầu như một đứa trẻ. Thôi thì ít ra cũng sẽ có vài phút bình yên đáng mong đợi trong ngày.
——————–
– Liệu chúng ta có nên tiếp tục ở lại đây hay không?? Trở nên như thế này rồi thì làm sao có thể trả lương cho chúng ta chứ??
– Phải, phải, nếu không giải quyết ổn thoả được tôi sẽ rời đi luôn
– Mà chán thiệt, cả đám người bọn họ làm ăn kiểu gì thế không biết…
– Phòng kế hoạch với thiết kế không phải hội tụ nhân tài thôi hay sao??
– Tài thế nào mà tan nát cả cái dự án chục tỷ kia chứ?? Không tự thân khẳng định được sức ảnh hưởng của nó chắc??

Vẫn dãy hành lang quen thuộc, cậu băng qua. Khu hành lang đến phòng kế hoạch lúc nào cũng có người tụ tập vì ở đây thoáng đãng có một chiếc máy bán cà phê tự động và luôn sạch sẽ.
Mấy cuộc nói chuyện ở đây không có gì hơn là chỉ trích hoặc soi mói chuyện đời tư của người khác, cậu trách làm sao được chứ, mấy bà thím hay thế mà, nhưng thỉnh thoảng hay có mấy cuộc đối thoại làm cậu phải khó chịu ra mặt, muốn lờ đi mà không được vì họ nói to quá. Cuộc đối thoại trên là một trong số đó, nhưng có thể lần này cậu sẽ cố không phản ứng gì cả, đằng nào cũng do cấp trên mà họ trở nên lo lắng thế này, mà bản thân họ thì chẳng liên quan đến vụ đó
Đẩy cửa bước vào, cậu khá ngạc nhiên khi thấy Jong Woon đang ở kia, úp mặt xuống bàn xung quanh có khá nhiều giấy tờ, chiếc máy tính sáng màn hình và ly cà phê đã cạn sạch bên cạnh 
– Buổi sáng tốt lành hyung
– Trưởng phòng Cho… – Anh ngẩng đầu dậy, lấy tay dụi dụi mắt – Chào buổi sáng…
– Hyung đã ở đây cả đêm sao??
– Không… tôi vừa tới thôi 
Anh mắt nhắm mắt mở cầm lấy ly cà phê bên cạnh, tay còn lại vô thức để lên bàn phím máy tính, hút khí thế trong khi trong ly chả còn gì. Đến khi anh nhận ra không có gì trôi vào miệng mình thì mới tỉnh táo lại đôi chút
– Ờm… hyung có cần…
– Ah~ cà phê này hay ghê, uống có chút xíu mà tôi tỉnh như sáo rồi nè. Cậu có muốn thử không?? Tôi mời nhé?? – Anh vội đứng dậy, cười toe, nhìn cậu ngây ngốc
– Thôi, hyung ngồi đi. Americano ở quán cà phê gần đây ổn chứ?? – Cậu đẩy anh trở lại ghế, mỉm cười – Em mời hyung, đêm qua hyung đâu có ngủ đúng không, nghỉ thêm chút nữa đi, em sẽ đi mua
– Tôi nghĩ cậu sẽ mắng tôi chứ, cảm ơn cậu nhé 
– Em không dám làm thế đâu hyung 
Vội bước ra ngoài, trả lại không gian cho anh. Vừa đi vừa tủm tỉm cười. Thật khó tin người cậu vừa nói chuyện là Kim phu nhân, cái người luôn quyến rũ một cách kì lạ và lúc nào cũng cố tỏ ra nghiêm túc và độc lập ấy. Không ngạc nhiên gì mấy nhưng những hành động vừa rồi của anh ấy thật sự rất đáng yêu, khác xa với Jong Woon mọi ngày. Giá mà cậu có thể ghi hình lại khoảnh khắc hiếm hoi đó nhỉ
.
.
.
.
.
.
Phòng kế hoạch hôm nay im lặng đến lạ, chỉ có tiếng lật giấy, click chuột và gõ phím là vang lên đều đều. Sau ngày hôm qua, tất cả thành viên trong phòng có thêm một núi công việc, có vài thứ còn không thuộc chuyên môn của họ, thậm chí là chả liên quan. Nhưng vì họ biết họ làm việc vì chủ tịch Kim, một người ấm áp hoà nhã và vì sự an nguy của tập đoàn này mà bất chấp. Những con người đáng quý, không có lấy một lời than thở nhưng chẳng hiểu sao không khí vẫn nặng nề quá.
Giờ nghỉ trưa hôm nay đến nhanh hơn mọi ngày, anh tròn mắt nhìn từng người từng người mệt mỏi đứng dậy đi ra khỏi phòng, rồi sau đó đưa ánh nhìn của mình sang ly cà phê Kyu mời lúc sáng, đã cạn sạch. Ngả người ra ghế, anh thở dài, hôm nay thời gian trôi nhanh thật ấy, thật sự phải giải quyết hết cái mớ việc ở đâu tự nhiên rơi xuống kia anh mới có thể tiếp tục với chiếc USB, chưa kể những tài liệu cũ của nó anh vì vui quá mà một bước ném thẳng vào kho chứa tài liệu chung, giờ tìm lại sẽ vô cùng mất thời gian. Một ngày xem chừng chỉ bằng cái chớp mắt
– Cà phê nữa không??
– Không cần đâu cảm ơn trưởng phòng
– Hyung trông tệ thật đó
– Tôi biết mà – Anh ngồi thẳng dậy – Nhìn mình trong gương tôi cũng thấy tôi khó coi lắm
– Thật sự là hyung đã không ngủ cả đêm qua à??
– Tôi không ngủ được, đầu óc toàn nghĩ mấy thứ không đâu, tâm trạng cũng không tốt…
– Này, em sẽ giúp hyung hoàn thành thứ đó sau khi giải quyết tất cả những chuyện linh tinh kia, thế nên đừng căng thẳng quá
– Nếu được như vậy thì tốt quá… thật sự cảm ơn cậu
– Chúng ta cùng một đội nên em không hyung một mình ôm hết đâu
Sau câu nói của cậu là nụ cười của anh, dù gương mặt có hơi xuống sắc nhưng nó vẫn đẹp đến mê hồn. Câu nói của Sung Min sáng nay bắt đầu vang vọng trong đầu cậu, nhưng thiết nghĩ, chỉ thế này thì có thể đi đến đâu được cơ chứ, chỉ là Sung Min đang lo lắng những thứ không đâu thôi 
Và mắt cậu vô tình lướt qua phía cửa, trùng hợp thay Sung Min đang ở đó, khuôn mặt không có chút cảm xúc
– Sung Min hyung đến rồi, em xin phép – Kyu nói rồi rời đi 
– Chúc ngon miệng
– À, hình như chủ tịch Kim hiện không có mặt ở trụ sở công ty, hyung có định ăn trưa không??
– Tôi ổn. Cậu đi ăn đi – Anh hơi nghiêng đầu, khẽ cười
Kyu vừa quay ra, Sung Min khó chịu siết lấy cổ tay cậu mà lôi đi, không một lời nói, biểu cảm cũng không thể hiện nhiều. Cậu chỉ biết tròn mắt kêu đau thôi
Đến băng ghế đá nào đó trong khuôn viên trụ sở, anh thả hai túi giấy xuống buông tay cậu ra
– Này, em rốt cuộc là sao hả, chắc em không biết hyung đã đứng ở đó bao lâu đâu, đúng không??
– Hyung, bình tĩnh…
– Bình tĩnh cái *** ** em ấy!!
– Wow
– Cái gì mà tệ với không tệ, HẢ?? Xem cái mặt em đần ra khi nhìn anh ta cười kìa, hyung thật sự không thể chịu nổi. Hai người thân thiết quá nhỉ?? Em quan tâm anh ta ghê quá nhỉ?? Gần gũi kinh khủng luôn ấy nhỉ?? Ngoài Chang Min ra, có bao giờ em đối xử với người khác như thế đâu, ra vẻ mệt mỏi hối lỗi một chút, sau tất cả mọi thứ anh ta gây ra, cười một cái và thế là ai cũng thương xót cho qua, quá giả tạo, đúng là hồ ly tinh
– Shhhh… hyung à… ai em cũng đối xử như thế cả… Jong Woon hyung chắc chắn không muốn chuyện này xảy ra vì đây là tập đoàn của chồng hyung ấy, chúng em không muốn gây khó dễ vì Jong Woon hyung cũng đang cố khắc phục vấn đề của mình, không tạo áp…
– Cái cách em bênh vực cho anh ta càng làm hyung thấy khó chịu, em đừng có cố nữa, nên nhớ, vì hắn mà hyung mất việc, vì hắn mà bây giờ đến ngủ em cũng chẳng thể ngủ ngon, ngưng tỏ ra tốt bụng đi Kyu, em không phải dạng đó, với người lạ thì càng không phải, con hồ ly đó cười với em nhiều lắm rồi đúng chứ??
– Hyung đừng có như thế mà, bên cạnh hyung bao lâu, em có thể vì Jong Woon hyung cười một cái mà lung lay sao??
– Chuyện này có trời mới biết, hay hyung mang côn nhị khúc vào cho gọn??
– Ghen tuông đến thế này không hay đâu hyung, hyung thừa biết em yêu ai mà
– Hyung… KHÔNG GHEN!!! Và đừng có giở cái giọng ngọt ngào đó ra, em nghĩ hyung sẽ bỏ ưm…
Trước dáng vẻ đó của anh cậu chỉ biết cười bất lực, bước đến, bất ngờ đặt lên môi anh một nụ hôn. Nói thêm lời nào nữa sẽ bị anh vả lệch hàm, chuyện này khả năng cao có thể xảy ra, hay cố giữ anh lại giúp anh bình tĩnh thì sẽ bị anh quật ngã xuống đất. Duy nhất chỉ có cách này mới có thể khống chế được anh, độ an toàn cao mà cậu cũng thích
– Hyung có yêu em không??
– … – Anh hơi phồng má, trừng mắt nhìn cậu
– Xem như là có nhé, chuyện ở đây khá là rối rắm, nên em chỉ ước mỗi khi em gặp được hyung, em có thể tìm thấy được sự bình yên. Hyung là một chỗ dựa tinh thần vững chắc của em, em chỉ hy vọng sau một ngày vất vả với công việc ở đây, lúc trở về sẽ thấy hyung tươi cười, cho em sự ấm áp và vui vẻ, có thế, em mới có thêm sức mạnh và động lực để vượt qua khoảng thời gian này
– Nhưng hyung…
– Xem như đây là một thử thách lớn cho cuộc hôn nhân của chúng ta đi, hyung sẽ giúp em vượt qua nó chứ??
Anh khẽ gật đầu, bước đến ôm lấy cậu.
Anh buộc phải thừa nhận, mình đang ghen. Anh chỉ có cậu, anh chẳng biết anh rốt cuộc phải làm gì để giữ mãi một người hoàn hảo bên cạnh mình. Anh chẳng có gì trong khi ở đây, xung quanh cậu toàn những người tài giỏi. Jong Woon, anh không dám so với anh ta. Anh ta có ngoại hình, gia thế, quyền lực và năng lực làm việc không thể coi thường, anh chỉ vì ghanh tị mà lại làm ra những việc chính mình cũng không ngờ tới…
. . .
– Chúng ta ăn trưa nhé??
– Được!! 

Advertisements
Posted in 2Woon

[2Woon/KangYe] Hold Me Tight (Chap 9)

​Có quá nhiều thứ đáng mong chờ sẽ diễn ra vào ngày đầu tuần này và đó cũng là lý do vì sao hôm nay Jong Woon thức sớm như thế. Anh đã làm bữa sáng cho tất cả mọi người, tất nhiên đó phải là một công thức nào đó tốt cho sức khỏe theo tiêu chuẩn của mẹ chồng. Háo hức chuẩn bị mọi thứ thật nhanh để đến công ty.
Nếu là người khác, họ sẽ cảm thấy hơi căng thẳng một chút vì hôm nay sẽ có rất nhiều người quan trọng đến xem “bé con” có một phần công sức của họ hoạt động và hái ra tiền như thế nào. Hai bên quan trọng nhất, ông bà Ryu và hai cô con gái của họ, trước đó anh đã gặp họ một lần , nhưng cách đây cũng khá lâu rồi, và giám đốc công ty CSW, người anh chưa gặp bao giờ nhưng theo những gì Young Woon kể thì cậu ta là một giám đốc trẻ tài năng luôn toát lên cái khí chất quý tộc, đúng tiêu chuẩn của một quý ông nhưng không hề khiến người khác cảm thấy có khoảng cách. Suy cho cùng, điều khiến anh cảm thấy háo hức thay vì căng thẳng ở đây là hôm qua anh đã ngồi cả ngày để kéo đến phần cuối cùng của một trang dài toàn mã lệnh, công thức, toàn số là số nên anh chắc chắn ông bà Ryu sẽ gật đầu hài lòng 
Young Woon ngỏ lời đưa cả Jung Soo và Ryeo Wook đến công ty, nhưng Ryeo Wook từ chối vì cậu sẽ cảm thấy khó chịu nếu không hoàn thành tất cả việc nhà và bữa trưa trước một giờ. Còn Jung Soo, mẹ bảo anh nên ở nhà nghỉ ngơi thư giãn và để bà đi thay cả phần anh. Cũng đúng, bụng anh to hơn một chút nữa rồi
Buổi sáng kết thúc trong xe với Young Woon, mẹ cậu ấy, và anh ngồi một mình ở ghế sau.
– Con đã đưa Jung Soo đi kiểm tra, bác sĩ nói anh ấy vẫn khoẻ mạnh, vẫn có thể ra ngoài hít thở không khí mà – Young Woon nói khi xe dừng lại ở một ngã tư
– Mẹ chỉ cảm thấy nó ở nhà với Wookie sẽ tốt hơn…
– Cái thai đó chỉ mới 13 tuần tuổi thôi mà
– Mẹ biết. – Bà nói – Nhưng hôm nay mẹ thấy cứ để Jung Soo ở nhà, Wookie sẽ chăm sóc cho nó. À mà, nói đến chuyện này, Jong Woonie chắc cũng được gần 4 tuần rồi nhỉ??
– À… – Anh bật cười – Con cũng không rõ lắm nhưng… chắc cũng cỡ đó.
– Chắc thế nào con yêu?? 
Bà quay lại, đưa ánh nhìn kì lạ về phía anh, bà như đang cười, ánh mắt như nhìn thấu được tâm can. Với câu hỏi kì lạ và ánh mắt đó, anh cảm thấy sợ, chỉ biết cười trừ rồi nhìn ra cửa sổ, né tránh
– Mẹ hy vọng nó là con trai, sẽ bảnh bao như Young Woon của mẹ vậy 
– Con… cũng thế.
Anh vui vẻ trả lời, một chút thoải mái dâng lên dù bản thân anh nhận thức được chuyện này chẳng có gì đáng mừng hay vui vẻ cả. Nhưng cứ để nó tự nhiên như thế đi, mẹ chồng không thể nào biết được chuyện này, đợi mọi thứ ổn thoả rồi anh sẽ tìm cách giải quyết sau
——————–
Chiếc máy to đùng bác đại được đặt trong khu nhà xưởng được xây gần trụ sở công ty cách đây không lâu. Mọi người hầu như đã có mặt ở đó.
– Uống thuốc trợ tim chưa bae?? – Đóng cửa xe, cậu bước đến khoác vai anh, đùa giỡn 
– Tôi ổn!!!
– Phòng kế hoạch và phu nhân Kim sắp được toả sáng nhé. Nếu sau dự án này, mối quan hệ giữa tập đoàn chúng ta và gia tộc Ryu tiến triển tốt, về sau mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
– Tôi biết mà
Anh nở nụ cười tươi thật tươi để chứng minh sự tự tin của mình cho cậu thấy, nắm chặt chiếc USB trong tay, anh và cậu cùng bước vào trong 
.
.
.
.
.
Ông Ryu đến cùng vợ hôm nay. Vest đen, chiếc đồng hồ vàng nổi bật và khuôn mặt điềm đạm, từng trải khiến ông trở nên vô cùng sang trọng lịch lãm và quyền lực. Vợ ông, một người phụ nữ đã đứng tuổi nhưng trông vẫn mặn mà và quyến rũ với đôi mắt sắc lạnh và những đường nét hút hồn trên gương mặt. 
Ngoài hai người quan trọng này ra anh không còn thấy nhân vật nào khác được Young Woon nói tên. Nhưng theo báo cáo thì họ đã đến đủ. Ngoài ra còn có người yêu của trưởng phòng Cho – Lee Sung Min, con người với cái phong cách ăn mặc không thể lẫn với ai và vạn phần làm anh đau mắt. Mẹ chồng, tất nhiên. Bọn nhà báo, bọn quay phim của đài truyền hình và một vài nhà đầu tư khác anh có vài lần tiếp chuyện.
Một thành viên bên phòng thiết kế bước đến, cúi đầu mỉm cười rồi nhận lấy chiếc USB màu xanh ngọc từ tay anh, thật nhanh, chạy đến cắm vào một chiếc máy tính cố định trông như máy chủ, thông tin nhanh chóng được sao chép ra tất cả những chiếc máy khác, chỉ cần gạc cái đòn bẩy, chiếc máy sẽ bắt đầu hoạt động, những công nhân được thuê đứng vào vị trí đã được sắp xếp trước, chờ sản phẩm từ băng chuyền chạy đến chỗ mình. 
Ông Ryu bước đến, gạc chiếc đòn bẩy to nhất, chiếc máy lúc đầu có hơi rung lắc một chút, những âm thanh như tiếng kim loại va chạm vang lên nhưng rồi cũng bắt đầu quy trình làm việc êm ả của mình. Từng phần, từng phần rời rạc được cho ra lò, nhờ bàn tay thành thục của các công nhân mà qua từng khâu, nó dần trở thành một sản phẩm hoàn chỉnh.
Cái gật đầu của ông trút hết gánh nặng của hầu hết tất cả mọi người có mặt ở đây đi. Những tiếng reo hò vui mừng của anh em bên phòng thiết kế vang lên, những tiếng cười không che giấu của những người ở phòng kế hoạch, tiếng vỗ tay của hơn trăm công nhân tham gia khâu lắp ráp và phần lớn những nhà đầu tư đang có mặt, tiếng máy ảnh liên tục chụp, tiếng của nhân viên dẫn chương trình (sự kết hợp giữa 3 tập đoàn lớn nên lên TV :/) có thể nó ồn ào thật, nhưng anh và cả cậu đều thích nó.
Kyu ở gần đó, một tay chống hông một tay khoác vai người yêu bên cạnh mình nhìn cảnh tượng đó mà gật đầu hài lòng. Sung Min chỉ lén đảo tròng mắt dù anh cũng đang nhiệt tình vỗ tay, xem ra phần anh chỉnh sửa chẳng liên quan gì đến quy trình hoạt động của cái máy này. Thất vọng tràn trề, anh tốt hơn nên tìm cách ra ngoài, dù sao trong đây cũng ngộp đến nỗi đầu anh đau muốn điên lên rồi 
– Rồi sau đó chúng ta sẽ làm gì nhỉ?? – Anh ngước nhìn cậu, hỏi
– Mấy ông lớn sẽ tiếp tục nói chuyện với nhau rồi ăn uống, chúng ta thì tiếp tục làm
– Không phải được nghỉ à??
– Có gì đâu mà nghỉ, số lượng sản phẩm tăng cao, sẽ có thêm nhiều thứ để giải quyết nữa
– Haizzz… hyung sẽ đi mua đồ uống. 
Anh gỡ tay cậu ra khỏi vai mình rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Không khí tươi mát của cây cỏ xung quanh làm anh cảm thấy dễ chịu hơn. Kế hoạch “bộc phát trong một phút nóng nảy” này của anh dù sao cũng chẳng lỗ vốn, không thu lời cũng chả sao nhưng anh vẫn cứ thấy khó chịu như thế, khi mọi người xung quanh tung hô Jong Woon lên quá cao trong đó có cả Kyu của anh.
Anh đang ghen tị, thừa nhận thôi. Anh không may mắn vốn sinh ra đã giàu có, có cơ hội giao du với những người thuộc tầng lớp thượng lưu. Không có được một người chồng quyền lực, có thể cho anh bất cứ thứ gì anh muốn dù nó vô lý đến đâu. Không có vẻ ngoài quá thu hút, cũng không có được sự linh hoạt cả về suy nghĩ lẫn hành động như Jong Woon, suy cho cùng vẫn là anh không may mắn. Nhưng ít nhất anh còn có KyuHyun bên cạnh, cậu như bù đắp lại cho anh tất cả những thứ kia, có lẽ anh nên thôi mấy trò trẻ con của mình và nghe theo những gì cậu nói…
.
.
.
.
.
Khi Young Woon cùng những người quan trọng khác nói đến văn phòng ở trụ sở chuyện với nhau, anh mới rời đi, đến nơi có cái người đang đứng một mình một cõi kia 
– Trưởng phòng Cho, người yêu cậu đâu rồi?
– Oh, Sung Min hyung bảo trong này bí quá nên ra ngoài rồi – Kyu cười tươi, quay người hẳn về phía anh – Hyung đang cảm thấy thế nào??
– Thật sự tôi nghĩ ông Ryu hẳn phải rất khó khăn nên đã làm quá lên khá nhiều thứ, nhưng thế này cũng tốt…
– Em cũng nghĩ vậy… nhưng chẳng nhẽ máy chạy ngon cơm thế này lại lắc đầu sao??
– Ờ, cũng đúng
Xung quanh bỗng trở nên ồn ào hơn hẳn, điều đó thu hút sự chú ý của anh và cậu
Những sản phẩm chạy ra từ băng chuyền càng về sau càng trở nên dị dạng, thậm chí còn có cái nóng đến mức chảy ra, những chi tiết nhỏ cháy khét cả. Tiếng kim loại lúc khởi động máy ban đầu lại xuất hiện, nhiều hơn và lớn hơn. Chiếc đèn báo hiệu liên tục chớp tắt, khói đen bắt đầu thoát ra từ những khe nhỏ
– Vấn đề gì thế??
Kyu nhanh chóng chạy đến nơi có dàn máy tính lập trình chỉ để thấy một màn hình xanh đen tím loạn cả lên được những con số 0, 1 lấp đầy và liên tục biến đổi
– Cậu táy máy cái gì thế hả?? – Cậu khó chịu nói với người điều hành dàn máy
– Dữ liệu nhập vào có vấn đề thưa cậu Cho, tôi không hề thay đổi bất cứ thứ gì cũng như đang cố tìm ra lỗ hổng nhưng…
Một tiếng rầm lớn vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai, chiếc máy rung lắc dữ dội, những bộ phận nhỏ bắt đầu rơi ra trong khi khói đen không ngừng trở nên dày đặc và những sản phẩm đi ra chỉ còn là một mớ hỗn độn nhớp nháp không thể định hình.
Xung quanh bắt đầu xôn xao, ai cũng trưng ra khuôn mặt hoang mang của mình không ngoại trừ cậu
– Tắt nó đi
– Tôi không…
Những tia lửa bắn ra, cậu bắt đầu cảm nhận được sức nóng, những âm thanh khó chịu trở nên lớn và liên tục hơn. Ai ai cũng bắt đầu tìm đến lối ra, duy chỉ có những người thuộc phòng kế hoạch và thiết kế ở lại
Màn hình máy tính chuyển sang màu xanh dương, một hình tam giác trắng với dấu chấm than ở giữa hiện lên kèm chữ error 
– Chúng ta tốt hơn nên ra khỏi đây – Người kia nói – Nhiệt độ lên quá cao, nó sẽ phát nổ, nếu còn ở lại tất cả chúng ta sẽ chết trong lửa 
Phần lớn những người còn lại dưới kia sau khi nghe được thì vội chạy ra ngoài, họ cũng không thể chịu được sức nóng của nó nữa, cậu cũng nhanh chóng rời đi cùng người quản lý dàn máy kia hét lớn lên ra hiệu cho ba kẻ còn cố chấp ở lại 
– Jong Woon hyung, Jin Ki, Chang Min ra khỏi đây ngay!!
Chang Min và Jin Ki vội ra ngoài, cậu chạy đến bế thốc anh trên tay rồi cùng ba người còn lại chạy ra khỏi cửa. Chạy liên tục đến khi tất cả tới gần trụ sở chính, lúc đó cậu mới chứng kiến được cái cảnh lửa trong một giây mà bốc lên tận trời, một âm thanh lớn kinh khủng đất dưới chân có hơi rung chuyển và khu nhà xưởng hoàn toàn biến mất sau làn khói đen kia
Thả anh xuống, cậu ngồi bệt dưới đất, lau mồ hôi, thở dốc, nhìn ngọn lửa lớn ở phía kia, đầu óc bây giờ trở nên trống rỗng.
– Trưởng phòng Cho?? Cậu vẫn ổn chứ??
Jong Woon quỳ xuống, rút khăn tay lau mồ hôi đi giúp cậu 
– Không đâu hyung, em… không, chúng ta sắp chết đến nơi rồi đây, liệu chủ tịch Kim đã hay chưa??
– Nổ lớn như vậy, lửa còn kia mà. Xung quanh đó chẳng biết còn ai hay không?? – Jin Ki nói
– Gọi cứu hoả đến trước đã, khói quá nhiều nên trời cũng âm u theo luôn rồi – Chang Min rút điện thoại áp vào tai – Jong Woon hyung tốt hơn nên đến gặp chủ tịch Kim
– Tôi á??
– Em không phải cố tình đùn đẩy nhưng… hyung là vợ của chủ tịch có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn…
– Vợ thì vợ chứ tôi cũng sợ cậu ta vãi ra ấy 
– Thôi, ngưng được rồi, cứ vào trước đã… 
Kyu lùa tất cả vào trong toà trụ sở. Cố ngoáy lại nhìn cột khói đen to tưởng ở phía kia, một nỗi sợ to lớn vô hình đè nặng lên người cậu, khó thở, mồ hôi bắt đầu túa ra. Cậu bây giờ muốn vứt luôn cái danh trưởng phòng mà chạy khỏi đây 

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 8)

​Jong Woon đã làm bulgogi cho bữa tối. Anh vừa học được nó trên mạng cách đó vài ngày nhưng đến hôm nay mới có dịp làm, vì có thời gian và tâm trạng của anh hôm nay khá là tốt. Thật không tin được là cậu và cả Ryeo Wook – người khá khắt khe trong vấn đề ăn uống, đều khen nó ngon dù đây là lần đầu anh thực hiện nó. Mẹ chồng thì ăn với khuôn mặt chả có một chút biểu hiện gì và Jung Soo thì dường như anh ấy không chịu được mùi thịt. Mà có lẽ không chỉ thịt bò, anh ấy chỉ ăn mỗi cơm với rau và trông khá xanh xao 
Gì thì gì anh cũng chả hơi đâu mà quan tâm, đồ ăn thừa thì vứt, đằng nào cũng chả phải tiền của anh, mà nấu món này cũng chả tốn sức. Ai ăn thì ăn, không thì thôi, đói thì cũng không phải anh đói. Tâm trạng đang vui mà, để tâm làm gì
.
.
– Hmm mẹ này – Young Woon lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng, sẵn tay gắp cho bà một ít bò – Mọi chuyện diễn ra quá êm đẹp phải không??
– Con muốn nói đến chuyện gì, con trai??
– Ừm… dự án ở công ty ấy mà
– Mẹ thấy cũng ổn. Nhưng đó chỉ mới là chạy thử, chưa đến nửa tiếng mà con, nếu là chạy cả ngày thì sao, mẹ sợ sẽ gặp chút vấn đề nhỏ… 
– Nhưng không phải bây giờ nó cũng khá hoàn hảo sao mẹ?? – Cậu nhe răng, cười tít mắt
– Được rồi Young Woon, thật ra con muốn nói gì với mẹ nào?? Lời của con, mẹ sẽ lắng nghe mà 
Cậu bất thình lình nắm lấy tay anh làm anh suýt nữa thì làm rơi miếng bò xuống đất, sau đó đưa ánh mắt vui vẻ về phía bà định tiếp tục nói, tuy nhiên, bà chỉ đảo tròng mắt rồi trở về với bát cơm ăn dở của mình
– Mẹ à… 
– Đợi nó chính thức đi vào hoạt động lâu dài rồi hãy nói, mà con đề cao cậu ta quá rồi đó, lần đầu tiên làm, đã vậy còn tài lanh đi ôm phần khó, thức khuya một chút, dậy sớm một chút thì gọi là cố gắng, con quên mấy người còn lại rồi à??
– Nhưng mà…
– Mẹ đã nói hết tất cả rồi Young Woon
– Vậy…
Jong Woon khẽ liếc mắt, nhếch môi. Là bà ta ngoan cố không chấp nhận, nhưng anh bỏ qua, dù gì những điều bà ta nói cũng có phần đúng, máy chưa đi vào hoạt động lâu dài, hơn nữa, dự án này là của cả phòng kế hoạch, công sức của những người còn lại không thể xem nhẹ được. Nhưng để rồi xem khi nó chạy chính thức một cách trơn tru bà ta sẽ nói gì. 
– Được rồi Young Woon
Anh đặt tay lên vai cậu, nhẹ cười. Đôi mắt dài hơi nheo lại, đôi môi hồng khẽ cong lên cùng chất giọng ấm áp ngọt ngào như nhỏ từng giọt mật vào tai, Young Woon ngoan ngoãn quay trở về với phần ăn của mình
– Mẹ nói đúng, bây giờ chưa nói được gì hết. Nhưng sự cố gắng của tôi thì phần lớn những người quan trọng đã chứng kiến rồi, như vậy là được 
– …
– Mà mẹ đây cũng lớn tuổi rồi, không thể nắm chính xác những gì xảy ra trong công ty, cậu nói với mẹ làm gì, để mẹ thư giãn đi
Ryeo Wook và Jung Soo chỉ biết nhìn nhau rồi ngay lập tức đặt đũa xuống nhẹ nhàng rời đi. Từ ngày mẹ chồng đến đây, không có lấy một bữa tối ấm cúng nào và hôm nay chắc cũng không ngoại lệ, họ tốt hơn nên rời khỏi và ở yên trong phòng tránh trường hợp hi hữu là giận cá chém thớt hoặc bị vạ lây. Nhưng những gì Jung Soo và Ryeo Wook làm suy cho cùng cũng là một cung phản xạ có điều kiện, vì câu nói của Jong Woon nghe qua có vẻ như rất nhẹ nhàng và đầy quan tâm chẳng có vấn đề gì nhưng đặt vào mối quan hệ giữa anh ấy với mẹ chồng cộng với vế câu trước đó thì lại khác, không cần tìm hiểu quá kĩ, khi một trong hai bắt đầu kiểu nói chuyện đó, chạy đi là thượng sách
Còn Young Woon, chỉ biết im lặng ngồi giữa hai người mà hứng chịu cuộc đấu khẩu sắp xảy ra, nhưng ngược lại với những gì cậu dự đoán, mẹ kết thúc bữa ăn rồi rời đi với 1 cốc sữa ấm. Jong Woon thì ở lại, thở dài nhìn cậu
– Rốt cuộc là tên ngốc cậu đang cố làm cái gì vậy hả??
– Xem ra cậu không ngừng cái việc gây hấn lại được nhỉ??
– Này!! – Jong Woon cho nốt mấy mảnh thịt trên dĩa vào mồm rồi đặt đũa xuống – Câu nói của tôi nãy giờ có vấn đề gì không?? Mà gây hấn gì ở đây, có thấy ai lớn tiếng đâu
– Kim Jong Woon cậu… – Young Woon mở mồm định nói nhưng rồi lại thôi – Haizzzz, sao cũng được
– Tôi không phải không muốn giảng hoà với mẹ cậu đâu, nhưng mẹ cậu không chỉ trích, soi mói, hạ thấp thì nuốt cơm không trôi. Sao cậu không để nó diễn ra một cách tự nhiên hơn nhỉ??
– … – Young Woon hới híp mắt nhìn anh 
– Cơ mà… nếu việc này có thể làm cậu hài lòng
– … – *nhướng mày*
– … thì coi như tôi theo cậu đi. Cậu muốn sao thì nó vậy, đằng nào đó cũng là mẹ cậu 
Young Woon mỉm cười rồi vui vẻ cùng anh đứng dậy đem đống chén dĩa trên bàn cho vào bồn rửa. Mẹ đúng, cậu đề cao anh quá, nhưng rõ ràng anh đã có cố gắng, kết quả như thế so với một tên trước kia chỉ ở nhà tiêu tiền thì cũng coi là thành công rồi.
Hơn nữa, anh không như những gì mẹ nghĩ dù cậu đã rất cố gắng làm sáng tỏ điều đó, anh không tự cao, cũng không hư hỏng, vừa rồi còn nói có ý giảng hoà với cậu, cậu muốn mẹ nhìn anh như khi cậu nhìn anh, hơi bốc đồng nhưng đáng yêu, miệng lưỡi không… như thế, cái này chịu 
.
.
.
——————–
Mọi công việc của ngày kế tiếp khá là nhẹ nhàng, vì cái của nợ đó đã được giải quyết xong. Nghỉ trưa sớm, ai cũng có hẹn ra ngoài ăn uống chỉ còn anh và Kyu Hyun trong phòng.
Kyu cũng có hẹn, cả phòng biết thừa nhưng vì hôm nay nghỉ sớm nên cậu ta mới ngồi trong này hưởng máy lạnh. Còn anh thì hoàn toàn chả có ai rủ rê gì cả, mà anh cũng lười di chuyển đi đâu trong cái thời tiết trời ơi đất hỡi này, chỉ ngồi im một chỗ nhìn vào máy tính rê chuột tới lui, bên cạnh là mớ giấy tờ lẫn giấy nháp đặt loạn cả lên. Trên bề mặt đống giấy đó và cả trên màn hình, chi chít số là số
Thật thà mà nói chẳng ai muốn não mình hoạt động vào khoảng thời gian này cả, nhưng những câu nói của mẹ chồng hôm qua đã tiếp thêm cho anh rất nhiều động lực để kiểm tra lại tất cả những thứ trong USB. Có thể mang lại kết quả tốt cho cả một tập đoàn, và còn có thể nhìn thấy gương mặt méo mó đến thảm hại của mẹ chồng. Văn vẻ thế thôi chứ điều thứ hai là điều anh mong muốn hơn hẳn, nhưng mà khuôn mặt méo mó thôi đối với anh thì không đủ đâu
– Jong Woon hyung không ra ngoài ăn à?? Nếu vậy… em mời hyung gì đó nhé
Kyu từ chiếc bàn đối diện cười tươi bước xuống kéo ghế ngồi cạnh anh, đưa mắt nhìn lên màn hình
– Tôi không sao đâu – Anh trả lời – Người yêu cậu sẽ đến ngay mà, đúng không??
– Ừm… Vậy hyung tính ngồi ở đây luôn sao?? Hay một lon nước… 
Kyu chưa kịp nói hết thì cửa phòng mở ra, Young Woon bước vào, một mạch đến trước mặt anh, Kyu thì chỉ cúi chào một cái rồi lùi ra xa 
– Đi ăn cơm đi
– Tôi không đói… Cảm ơn chủ tịch – Jong Woon cố nhịn cười, khẽ liếc sang Kyu rồi nặn thêm vế sau 
– Vậy.. đây là lệnh của chủ tịch
– Vâng, nếu vậy phiền chủ tịch ra ngoài đợi một chút, tôi sắp xếp lại…
– Uầy, lap top của cậu không ai lấy đâu mà. Đi thôi, tôi đói quá 
Không chờ anh có thêm ý kiến, Young Woon một bước kéo tay anh ra khỏi phòng. Cùng lúc Sung Min ngoài cửa bước vào, nhìn với theo hai kẻ vừa đi khỏi kia, khẽ chau mày
– Minie hyung… hyung đến rồi 
– Còn định mời người ta uống nước cơ
– Huh?? 
– Em muốn lấy lòng anh ta à??


– Cái gì?? Jong Woon ssi á?? Không… – Kyu ngay lập tức phủ nhận nhưng rồi cậu dừng lại, nhỏ giọng – Ờm… có một chút, giữ mối quan hệ tốt với anh ta không phải dễ sống hơn sao hyung?? 


Sung Min chau mày đặt hai hộp cơm trưa lên bàn, anh không đáp lại lời nói của cậu, hành động vừa rồi cũng vô cùng nhẹ nhàng, chắc chỉ có cậu bỗng dưng vô cớ cảm thấy sợ.
– Hyung… mọi chuyện đơn giản lắm, kiểu như trưởng phòng quan tâm đến mọi người thôi à 
– Cái này hyung không chắc được, cũng nằm ngoài khả năng kiểm soát của hyung rồi
– Em trước giờ chỉ có hyung thôi…
– Ừ, sao cũng được
Cậu chán nản thở dài. Anh đang ghen. Cậu đoán là vậy, vì một tên đểu cáng trước giờ toàn bày trò chơi khăm người khác thì ai dám đến gần, đó là lý do cậu chưa bao giờ thấy anh có biểu hiện như thế này. Nhưng đối với một người ở vị trí quá cao so với cậu như Jong Woon mà anh cũng ghen được thì chắc từ bây giờ đến Shim Chang Min cậu cũng không dám khao bia mất. Nhưng vì tình yêu của cậu dành cho Sung Min, vì bữa tối anh nấu cho cậu và một vài chuyện khác, cậu cũng đành im lặng và tự ghi nhớ để không phải tái phạm thêm một lần nào nữa.
Nhưng càng nghĩ cậu lại càng thấy mình giống như một thằng đang thật sự có ý định ngoại tình
Xách giỏ cơm lên, cậu đến cạnh anh đang khoanh tay nhìn đâu đó lí nhí
– Em xin lỗi mà… Em sai, lần đầu cũng là lần cuối, xuống ăn trưa với em đi
– … – Thở hắt ra, vẫn không thèm nhìn 
– Tối nay em sẽ đưa hyung đi dạo
– Cả ăn kem nữa??
– Chuyện đó là đương nhiên
– Được rồi – Sung Min bật cười thành tiếng rồi hạ giọng – Vì hyung chỉ có em nên rất sợ…
– Vậy đi thôi – Kyu đưa tay ra, chờ anh nắm lấy
– À… Em xuống trước đi, dây giày hyung tuột rồi, hyung cột lại đã 
Cậu nhún vai rồi bước nhanh ra khỏi cửa. Tiếng bước chân đều đều vang vọng khắp hành lang đến khi nó trở nên xa dần. Anh đứng đó một lúc rồi quay lưng lại, đối mặt với màn hình lap top đang mở với chiếc USB nhỏ được kết nối.
Kyu nhiều lần nói trúng tim đen của anh, đúng, anh vẫn còn cay chuyện cũ, vẫn muốn lấy lại công việc của mình dù anh đã từng phủ nhận điều đó trước mặt cậu. Nhưng rõ ràng trong chuyện đó, anh đã không làm gì sai hết, thật sự rất không công bằng. Có thể từ bây giờ anh sẽ chẳng còn cơ hội nào để lấy lại công việc đó nữa, cũng được thôi, nhưng sẽ hay hơn nếu trước khi bỏ cuộc có thể một lần thấy kẻ mình ghét, cũng là kẻ được mọi người tin tưởng thất bại, trở nên thảm hại, trở thành một tên vô dụng mang lại rắc rối cho mọi người chỉ vì sự cẩu thả của anh ta…
“Tất cả là do anh ta…”
Sung Min chợt mỉm cười, anh cảm thấy vui vẻ lạ thường khi rê chuột dần lên trên, lặng lẽ xoá đi một con số nào đó, rồi lại thêm vào một con số nào đó. Cuối cùng là đưa màn hình máy tính trở về trạng thái ban đầu, trở về chính cái đoạn mà Jong Woon đang kiểm tra dở
.
.
.
Sung Min bước ra khỏi phòng, ngân nga một giai điệu vui vẻ nào đó
——————–

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 7)

​Jong Woon bây giờ đã có thể hoàn toàn thư giãn sau mấy ngày vắt hết chất xám, thức khuya dậy sớm để hoàn thành cái dự án chết dở đó 
Thả mình vào bồn nước ấm với lớp bọt mịn và cánh hoa hồng phía trên. Một bản hoà tấu du dương đang phát ra từ chiếc loa nhỏ và hộp nama chocolate bên cạnh.
Anh ngả người ra sau, dựa vào thành bồn, nhắm mắt, cảm nhận làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể mình, bản hoà tấu chăm sóc thính giác và nama chocolate thì đang dần tan ra trong miệng
Cánh cửa kính trong suốt bám đầy hơi nước được đẩy vào. Young Woon, với hành động hết sức tự nhiên, leo vào bồn làm bọt xà phòng, cánh hoa và một lượng nước tràn ra ngoài 
– Để tôi yên một lúc cũng không được à?? – Anh nhíu mày khó chịu nhưng cũng thu hai chân về, tạo khoảng trống cho cậu 
– Vì tôi muốn cậu phải luôn nằm trong tầm mắt của tôi. Sang đây đi
– Không!!
Young Woon bất chấp kéo lấy tay anh, để anh ngả vào ngực mình, vòng tay qua eo, siết nhẹ 
– Cậu vất vả rồi nhỉ, tôi biết đưa cậu vào phòng kế hoạch là quyết định đúng đắn mà
– Nếu cậu biết tôi vất vả vậy rồi thì có định thưởng cho tôi cái gì không?? – Anh ngước lên nhìn cậu 
– Gì cơ?! Vụ này mới
– Rồi, rồi. Vậy có nghĩa là không… – Jong Woon cắt ngang, gỡ tay cậu ra – vậy thôi 
– Cậu muốn gì??
– Hmm, cho tôi… à không, phòng kế hoạch nghỉ hai ngày đi, chỉ hai ngày thôi… nha~~ – Anh xoay người vòng tay ôm cổ cậu, làm vẻ mặt đáng yêu, dụi dụi đầu vào hõm vai
– Đừng có hành động như thế, nguy hiểm lắm…
– Có được không?? – anh chu môi nũng nịu
– Ai bày trò hay lôi kéo cậu vậy??
– Có được hay không…?!?! – hạ giọng, nhưng chu môi 
– Được!! Được…!!
– Giỏi 
Anh xoay người trở lại, tiếp tục với hộp nama đang ăn dở, nhạc đã chuyển sang bản Moonlight vui tươi nhẹ nhàng. Young Woon phía sau tròn mắt ngạc nhiên, Jong Woon vài giây trước còn mè nheo với cậu, bây giờ thì bơ luôn kiểu như cậu không có ở đây và cái thứ mình đang dựa vào là cái đệm lót lưng vô tri vô giác 
– Vậy chúng ta sẽ đi đâu trong hai ngày nghỉ??
– “chúng ta”?? – Anh nhướng mày nhìn cậu – Không đâu Kim Young Woon a… Lần này tôi muốn đi nghỉ một mình
– Cậu trở mặt nhanh thật đó – Young Woon bật cười – nếu bây giờ tôi đổi ý may ra còn kị… 
– Chỉ có hai ngày thôi mà – Anh lại dẫu môi, tiếp tục mè nheo – Cậu đừng có giữ rịt tôi như thế chứ. Không thoải mái chút nào hết. Với lại tôi có bỏ cậu đi luôn đâu mà
Young Woon im lặng một lúc sau đó vui vẻ ngước nhìn anh, cười tươi roi rói 
– Okay, không thấy cậu hai ngày. Tối nay double
– Cái này không nhé 
Anh đứng dậy, bước ra khỏi bồn, với lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên mình, quay lại 
– Dù sao thì… cũng cảm ơn cậu – Anh hôn nhẹ lên má cậu rồi bước ra ngoài
.
.
.
.
——————–
Đi tàu cả đêm để đến được Busan – nơi mà Kim KiBum mở một bệnh viện đa khoa của riêng cậu. Anh, với cái ba lô to đùng sau lưng, uể oải bước vào. Cũng may, KiBum đã đứng ngay sảnh lớn chờ anh, đỡ phải đi lòng vòng hay nói chuyện lằng nhằng tìm kiếm
– Đáng lẽ em phải hẹn hyung ở nhà mới đúng, trông hyung mệt mỏi quá – Bác sĩ Kim bước tới, giúp anh giữ cái ba lô kia – Xin lỗi, việc ở đây lúc nào cũng nhiều 
– Hyung đã không ngủ… Trời ơi khoảng thời gian ngồi trên tàu điện đúng là ác mộng 
– Hyung lên văn phòng của em đi. Ít nhất cũng phải có tí sức để hoàn thành việc hyung muốn. Sau đó em sẽ đưa hyung đi đâu đó 
– Không phải em nói công việc ở đây… 
– Chỉ vì hyung đến… nói về vấn đề này sau đi 
.
.
.
.
Tất nhiên, KiBum đã giúp anh giải quyết cái thứ mà anh cho là gánh nặng, cậu đủ giỏi để có thể tống khứ nó đi mà vẫn giúp anh giữ được khả năng chào đón một đứa bé khác. Nhưng suy cho cùng thì thai nhi cũng còn quá nhỏ, bỏ đi cũng không ảnh hưởng quá nhiều.
Suốt hai ngày nghỉ, KiBum đã ở nhà cùng anh, cả hai cũng đã đi dạo đâu đó, mua sắm, ra phố uống chút đồ uống và ăn mấy món ăn mà KiBum luôn nói với anh nó rất ngon
Và lúc này là buổi chiều cuối cùng anh có thể ở lại đây với cậu, trước khi quay trở về Seoul, tiếp tục công việc hay đối mặt với vài chuyện bất đắc dĩ xảy ra.
Kibum bước đến, đặt một cốc nước ấm xuống bàn rồi ngồi xuống bên cạnh anh
– Vậy… hyung sẽ nói với Young Woon thế nào??
– Young Woon không biết chuyện này…
– Rồi thai nhi cũng sẽ lớn, Young Woon mong chờ như thế sẽ không để ý hay sao??
– Hyung… – Anh mím môi, rồi thở dài – Young Woon ngay từ đầu đã biết hyung không muốn mang nó, nếu cậu ấy thực sự yêu thương hyung thì sẽ bỏ qua được… ờ, hyung nghĩ vậy
– Mẹ chồng thì sao??
– Ba ta ghét thì cũng ra mặt rồi. Mà nếu có biết thì chuyện cũng đã… đằng nào có sinh ra hẳn cũng chẳng thương yêu gì…
– Hyung sợ đúng không?? – KiBum bật cười – Xem giọng điệu của hyung kìa 
– Tất nhiên hyung sợ chứ…
Jong Woon nhẹ giọng, KiBum im lặng nhìn anh, thật ra cậu định trêu anh cơ mà ai ngờ anh lại trả lời nghiêm túc quá. Trước khi kết hôn quả thật phải nói anh rất cứng đầu và ngạo mạn, bây giờ không phải chỉ vì Young Woon mà trở nên thế này ư?? Khó tin thật 
– Hyung bảo sợ nhưng không phải vẫn cố tình gây hấn với mẹ chồng à??
– Hyung không muốn bị leo lên đầu, với lại hyung chỉ dám kiếm chuyện khi có Young Woon thôi – Anh thanh minh – Dù sao hyung cũng đâu phải người khơi mào đâu…
– Rồi, em hiểu mà… nếu có chuyện gì xảy ra, hyung cứ việc đến đây
– Cảm ơn em Bumie
– Thôi hyung ngồi đó đi, em sẽ xếp đồ của hyung vào ba lô
.
.
.
.
——————–
Khoản tiền dành dụm bấy lâu nay của trưởng phòng Cho bây giờ đã có thể mua được một căn hộ nhỏ xinh ở ngay trung tâm thành phố. Với số tiền đó, cậu hoàn toàn có thể mua được một căn nhà to hơn nhưng nó ở khu ngoại ô, ở đó yên tĩnh, thoáng đãng hơn, nhưng vì nơi này gần nơi cậu làm nên ở đây sẽ tốt hơn
Mua được căn hộ là một bước tiến lớn trong cuộc hôn nhân đẹp đẽ sắp tới của cả hai. Cậu hài lòng với tất cả mọi thứ, mọi thứ diễn ra không thể hoàn hảo hơn. Công việc của cậu quá tuyệt vời, không sức ép, số dư tài khoản đẹp mắt, có xe hơi riêng, sẽ có một người bạn đời hoàn hảo và trong tương lai có thêm hai thiên thần nhỏ nữa
Nhưng với Lee Sung Min thì chưa. Anh không hài lòng với việc bưng bê ở quán cà phê, mặc dù Dong Hae không tạo bất kì áp lực nào nhưng anh chỉ muốn quay trở về bộ phận hành chính của công ty, tiếp tục làm việc ở đó với những thứ giấy tờ, các đồng nghiệp vui tính khác, mà điều đó sẽ chẳng thể nào được nếu tên nhóc tóc đỏ kia vẫn còn vô tư ngồi trong phòng kế hoạch
.
.
.
Đồ nội thất và một số đồ dùng sinh hoạt cá nhân cuối cùng đã được chuyển tới và sắp xếp gọn gàng. Kyu ngồi xuống cạnh Sung Min, người đang đăm đăm nhìn về phía trước
– Minie hyung, mọi chuyện vẫn ổn chứ??
– Ừm – Anh mỉm cười dựa đầu vào vai cậu – À… chuyện ở phòng kế hoạch…??
– Xong xuôi hết rồi hyung à, USB Jong Woon ssi đang giữ, ngày mai chỉ cần cắm vào máy tính rồi làm một chút thao tác kiểm tra nữa là ổn 
– Jong Woon ssi… Xem ra cũng không phải dạng vừa nhỉ 
– Hmm… Nếu em nói giỏi thì cũng không hẳn là giỏi nhưng về cơ bản anh ta đã cố gắng làm tốt phần việc của mình… – Kyu vui vẻ nói, hoàn toàn không để ý đến tông giọng của anh
– Cậu ta muốn khẳng định đẳng cấp của mình, xem ra là đang thực hiện đúng cách đấy chứ
– Cả phòng có lẽ tin anh ấy, mà thực sự em cũng chẳng thể làm gì… 
Sung Min chán nản đảo mắt, vô tình ánh nhìn chạm phải tấm ảnh chụp chung của cả hai đặt trên lò sưởi và thở dài, tất nhiên, đủ nhỏ để người bên cạnh không phải nghe thấy
– Em biết hyung vẫn chưa hài lòng
– Sao cơ??
– Về chuyện công việc ấy – Kyu ôn nhu nhìn anh – Em luôn biết, hyung chả bao giờ ngưng nghĩ về việc đó. Nhưng hãy tin em, em hoàn toàn có thể chăm sóc cho hyung cả đời, những gì hyung cần làm là yêu thương em thật nhiều
– Nhưng… 
– Thôi mà Minie hyung, không phải mọi chuyện bây giờ đang rất tốt sao?? Hãy tin tưởng và để tất cả cho em, được chứ??
– Hyung yêu em, Kyu à
– Em cũng yêu hyung. Mọi thứ sẽ ổn – Kyu hôn nhẹ lên môi anh – Thôi, chúng ta dọn nốt phòng ngủ nào.
——————–
Hôm nay là ngày chiếc máy to kinh khủng ấy được chạy thử, cũng như nếu không có sự cố gì xảy ra, ngày này tuần sau sẽ là ngày nó chính thức đi vào hoạt động lâu dài. 
Người hào hứng nhất ở đây không ai khác chính là Jong Woon. Sắp thấy được bé con của mình hoạt động, cũng phải thôi, từ trước đến giờ anh chưa từng động tay vào mấy dự án có vốn đầu tư cao và ảnh hưởng đến tập đoàn nhiều như thế này, làm nhiều nhất, phần quan trọng nhất, lại còn có thể dám tin là mình sẽ thành công ngay lần đầu, hơi sợ nhưng không hào hứng thì kể ra cũng lạ.
Đưa chiếc USB cho trưởng phòng, anh nép sang một bên, nóng lòng chờ đợi những sản phẩm đầu tiên sẽ từ từ xuất hiện trên băng chuyền.
Mà hôm nay không chỉ có trưởng phòng, chủ tịch, mà cả người yêu trưởng phòng, mẹ của chủ tịch và một vài người ở hai bên đối tác đầu tư cũng sang cùng mọi người ngắm nghía. Anh thì biết thừa mục đích của từng người mà, cũng mong chờ xem phản ứng của họ sẽ thế nào
Chiếc USB được cắm vào một loạt các máy tính, vài công nhân cầm tập hồ sơ đi xung quanh nó, ngắm nghía rồi ấn vài cái nút, thực hiện vài thao tác. Những thứ âm thanh ồn ào khó chịu vang lên, màn hình chạy các dãy số và chưa đầy mười phút, lần lượt những sản phẩm xuất hiện. Bóng loáng và hoàn hảo 
– Thật tuyệt – Young Woon mỉm cười, hết nhìn những nhân viên trong phòng kế hoạch rồi lại hướng ánh nhìn về phía anh – Mọi người đã cố gắng rất nhiều…
– Cái này cậu phải nói cho họ nghe mới đúng chứ.
– Cái đó là tất nhiên, chắc chắn tôi sẽ làm
– Thật sự có cần kiểm tra lại thêm một chút không nhỉ?? – Anh lầm bầm – Tôi cứ thấy lo lo sao đó
– Kim Jong Woon vợ tôi làm mà, có thể xảy ra sai sót gì chứ??
– Cậu thôi cái kiểu nói chuyện đó đi. Hỏi sao mẹ cậu không ghim tôi lên tường
– Được rồi, được rồi. Nếu lo lắng đến vậy, cậu có thể kiểm tra ở văn phòng sau. Nếu mọi thứ tiến triển tốt, thì ba ngày sau tôi sẽ cho nó hoạt động luôn. Có khi cuối năm mà dư dả, bao hẳn khu resort để toàn bộ nhân viên đi nghỉ ấy chứ
– Cậu nghĩ hơi xa rồi đó – Jong Woon híp mắt, nở nụ cười nghịch ngợm – Thôi, qua bên kia nói chuyện với mẹ cậu đi, gáy tôi nãy giờ nóng lắm rồi
Young Woon bật cười, khẽ lắc đầu rồi chạy vội về phía mẹ mình đang đứng cạnh một vài người thuộc hai nhà đầu tư kia. Anh vẫn đứng đó, khoanh tay nhìn những nhân viên cầm những sản phẩm trên băng chuyền, lướt mắt qua một lượt rồi gật đầu tỏ ý hài lòng.
Kyu ở gần đó, thấy Young Woon rời đi thì buông tay Sung Min ra một lúc, bước về phía anh
– Trưởng phòng Cho có gì muốn chỉ giáo ạ??
– Uầy, hyung đừng như thế mà… em chỉ muốn đến để chia sẻ niềm vui hoy
– Cậu gọi tôi qua kia với mọi người cũng được mà
Kyu mỉm cười, im lặng, quay sang nhìn chiếc máy bây giờ đã được tạm ngưng hoạt động rồi nhìn sang những thành phẩm được xếp ngay ngắn vào thùng cát tông, bỗng nhiên cảm thấy yên lòng và vui vẻ. Trút được cả một ghánh nặng mà chả gặp một chút rắc rối gì, mọi chuyện diễn ra êm đẹp một cách không tưởng
– Hyung cảm thấy thế nào??
– Cảm thấy thật phi thường – Anh bật cười thành tiếng, hai mắt díp lại – Tôi không nghĩ một người đến gõ mười ngón còn không biết, chỉ với hai ngón, gõ thâu đêm mà không có gì xảy ra, đấy không phải phi thường à??
– Chẳng phải chủ tịch Kim cho anh vào phòng kế hoạch có lý do sao??
– Thật ra thì chả có lý do gì sất, con gấu chồn đó nghĩ làm việc ở đây nhàn nhã nên nhét tôi vào, mà tôi cũng sợ bị coi thường lắm, nhất là trong một tập thể toàn những người ưu tú, thế nên đã phải cố gắng hết sức. Nhưng trưởng phòng không biết đâu, mọi thứ xảy ra êm đẹp bất thường làm tôi cũng thấy sợ đó, haha 
Một công nhân gần đó rút chiếc USB ra khỏi ổ cắm rồi bước đến trao nó cho anh
– Không phải họ sẽ giữ nó à??
– Tôi nghĩ mình sẽ kiểm tra lại một chút
– Mọi thứ ổn hết rồi mà, ai cũng thấy, hyung không cần phải căng thẳng quá đâu
– …
– Hmm… thôi thì… em qua bên kia nhé

——————–

(đừng hỏi sao cắt chap củ chuối vậy TvT hãy thương lấy Mị)

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 6)

​Chiều dần buông
Chỉ còn 15 phút nữa là tan sở và với sáu mái đầu, mọi nguyên lý làm việc, cách thức lắp đặt và thông số lập trình đã đần được tìm ra. Chỉ còn một phần nữa là có thể đưa bản vẽ hoàn hảo cho bên thiết kế và lắp ráp
Kim Jong Woon, nếu Kyu có đủ can đản cậu sẽ nói rằng anh thật sự rất nhanh nhạy và khá thông minh. Phần lớn các tài liệu, thông số lập trình và nguyên lý làm việc đều do anh tìm và giải quyết, công việc tiến triển khá tốt
.
.
– Còn phân nửa… có lẽ phải vài ba ngày nữa mới xong được – Anh nói
– Sao tới vài ba ngày?? – Cậu híp mắt hỏi
– Vì tôi là lính mới, tôi đâu dám đu với trưởng phòng Cho. Còn nếu trưởng phòng thấy tiến độ này không ổn, có thể sang lại cho người khác
Kyu đưa mắt nhìn những người còn lại. ChangMin ngây thơ không biết gì, vẫn tiếp tục nhồi đống giấy vào cặp, Jin Ki thì sẵng sàng nhận thêm việc nhưng là phó phòng, số công việc hiện tại không phải là ít. Những người còn lại, người thì cười xòa, người thì không biết đã trốn về khi nào còn người thì tự hào khoe cái núi công việc cần giải quyết của mình ra
– Thôi thì… – Kyu nhún vai – Muốn vậy thì vậy đi, dù sao cũng có ai hối đâu. Với lại, tôi tin anh sẽ xử lý được đống này 
– Cảm ơn đã tin tôi. Thôi, gặp trưởng phòng Cho sau. Chào nhé – Anh mỉm cười rồi bươc ra ngoài khi thấy Young Woon đứng phía cửa
Kyu quay trở lại bàn làm việc của mình, bắt đầu thu dọn đống lộn xộn cậu đã bày ra. Cậu đã nghĩ sai về anh thật, giống cái cách Sung Min nghĩ về anh vậy. Thực chất anh cũng có năng lực. Cũng có cảm tình hơn một chút, xinh đẹp, lại khá nhanh nhạy, cấp trên đưa vào hẳn cũng phải có lý do. Nếu có lần sau, cậu nghĩ cậu sẽ tìm hiểu kĩ hơn trước khi phán xét
Vừa dọn đồ xong, vẫn còn lạc trong mớ suy nghĩ vu vơ kia, cậu quay ra và giật mình khi vô tình thấy ở góc hành lang, là chủ tịch Kim và Jong Woon đang… hôn nhau?? Nhìn giống bị ép hơn. Cơ mà…hai người họ là cái gì với nhau vậy, không phải anh em à??
– Nhìn cái gì??
Chang Min bước đến, cậu là người cuối cùng ra khỏi phòng nếu không tính Kyu vào
– Hai người này… (bộ hết chỗ để thể hiện tình cảm hay sao ấy??) – Kyu vẫn tròn mắt nhìn – Jong Woon là…
– Là vợ út của chủ tịch Kim đó!! Ngạc nhiên chưa?? – Chang Min banh một, bắt chước giống đoạn quảng cáo OMO trên TV 
– Cái gì?!?!
– Cả phòng biết chuyện này từ hôm thứ sáu tuần trước cơ, nhưng nghĩ là cậu sẽ chả để tâm nên cũng không nói
– Vợ cơ à…!!
– Có mấy loại người tốt hơn là đừng có dây vào hay gây sự với họ. Không phải tớ đây không biết Sung Min hyung đã nói gì với cậu vào giờ ăn trưa, nhưng tớ nghĩ cậu đủ thông minh để biết phải làm gì
– …
– Về trước nhé, nhớ gạc cầu dao
Kyu nhìn theo bóng lưng Chang Min đi về phía cầu thang rồi quay trở lại góc hành lang, hai người kia cũng đã rời đi từ khi nào, có thể là lúc cậu đang nghe Chang Min nói chuyện trong phòng.
——————–
– “Alô, Kim Kibum nghe”
– Bác sĩ Kim
– “Jong Woon hyung, lâu quá không có thời gian gọi nhau nhỉ, có việc gì à hyung??”
– Em giúp hyung lên một cái hẹn được không?? Gần nhất có thể
– “Chờ em một chút…” – Đầu dây bên kia anh có thể nghe thấy tiếng click chuột, tiếng lật giấy rồi cả tiếng Kibum bấm cây bút bi – “Thứ hai tuần sau ổn không hyung??”
– Okay
– “Hyung gặp vấn đề gì thế??”
– Hyung muốn phá thai
– “Hơ…Hyung và Young Woon hyung xảy ra việc gì à??”
– Không, chỉ là hyung có nhiều việc phải giải quyết, không thể vì nó mà sẽ phải ngồi lì một chỗ
– “Phá thai coi chừng…” – Kibum giở giọng hù dòa nhưng bất thành vì anh thừa biết cậu đang đùa
– Hyung không sợ mấy chuyện đó đâu, bây giờ có đến năm bảy lần hyung cũng phá…
– Phá cái gì vậy??
Giọng Young Woon bất ngờ vang lên ngay sau lưng anh, con điện thoại thì bị anh hất bay lên cao, rơi xuống sàn tắt nguồn. Anh quay lại nhìn, vẫn là cái điệu bộ thường thấy của Young Woon mỗi khi cậu bước vào phòng, ngoài cái áo choàng tắm ra chả có gì khác dính trên người
– Cậu đã đứng đó bao lâu rồi??
– Tôi mới qua đây thôi, phá cái gì??
– Chuyện vặt ấy mà quan tâm làm gì… – Anh cười xòa bước đến tủ đồ, lấy một bộ pijama đưa cho cậu – Mặc vào đi
Young Woon phớt lờ câu nói của anh, ngồi xuống giường, kéo tay anh đến cạnh mình
– Chuyện gì nữa, không có làm chuyện đó nữa đâu nhé, tôi sụt hai kí rồi đó
– Làm gì có… – Cậu lại xoa xoa bụng anh – Mong bé con ra đời quá đi…
Anh thở dài ngồi trong lòng cậu, mặc cậu muốn làm gì. Vừa mới lên hẹn xong thì cậu ta thế này đây. Mà thực chất anh cũng thấy khó xử, Young Woon đang rất mong chờ… nhưng anh thì quá ích kỉ, mà việc đó thật sự chẳng khác gì phải mang theo một cục nợ cả. Cho đến khi mẹ chồng đó chịu trở về nhà thì anh nghĩ anh sẽ chiều lòng Young Woon một lần, nhưng tự nhiên bà ta sẽ về nhà sao?? Đó là lý do anh buộc phải làm gì đó, mà làm gì đó thì chẳng thể nào mang đứa nhóc này theo
– Chuyện gì buồn à?? – Cậu nâng cằm anh xoay về phía mình
– Không. Tắt đèn ngủ nhé – Anh kéo tay cậu ra 
– Giờ này mà ngủ gì?? – Young Woon tròn mắt
– Chứ cậu còn định làm gì nữa??
– Rồi, rồi… ngủ
Tách
——————–
Kim Jong Woon là vợ của chủ tịch Kim, chuyện này bây giờ cả công ty ai cũng rõ rôi, về thực tế, nếu muốn đi làm anh sẽ đi, còn không thì cứ thoải mái mà ở nhà. Tuy nhiên anh không thích cái trò lạm dụng quyền lực ấy cho lắm. Chỉ là hôm nay anh xin một ngày phép, có không gian thoải mái hơn để gắng hoàn thành phần nửa còn lại
Dậy từ rất sớm, tự làm cho mình một cốc cà phê sữa, anh lại tiếp tục với đống chữ số lằng nhằng trong lap top. Đến lúc Young Woon thức dậy, thì đến lượt anh là người nằm dài trên bàn ngủ ngon lành
– Haiz!! Có ai hối đâu chứ… – Cậu bế anh trên tay, thả nhẹ xuống giường, phủ chăn rồi hôn một cái lên trán – Ngủ ngon
Quay ra, chẳng có gì lạ khi mẹ đang đứng đó. Tất nhiên, cái gì vừa xảy ra thì cũng thấy hết rồi. Cậu mĩm cười, còn bà chỉ cười khẩy một tiếng
– Mẹ chỉ định giúp con đóng cửa phòng. Hai đứa chẳng bao giờ biết khoá kĩ cửa nẻo gì…
– Cũng trong nhà thôi mà mẹ 
– Cho là vậy đi. Hôm nay con có định đưa Jung Soo đi kiểm tra sức khỏe định kì không?? Bụng nó to hơn rồi đó
– Đang có dự án lớn mà mẹ… nếu hôm nay mẹ rảnh, mẹ đưa hyung ấy đi giúp con nhá, còn nếu mẹ không rảnh thì cuối tuần con sẽ đưa hyung ấy đi 
– Vậy còn… – Bà nhìn về phía anh – … nó
– Hyung ấy đang rất tích cực hoàn thành dự án. Và cũng đang mang thai, mẹ thấy đó, đâu phải chỉ Jung Soo mới có em bé đâu
– Quan trọng phải là của con không?? 
– Thôi mà mẹ… Thật sự là hyung ấy không như mẹ nghĩ đâu
– Con ngây thơ thật đó Young Woon. Thôi, con đi làm đi
– Chào mẹ
Cậu hôn lên má của bà rồi bước ra ngoài. Chỉ tầm một phút sau đó, bà nghe được tiếng xe rời đi. Bà quay vào phòng, nơi có một người với mái tóc đỏ đang say giấc trên giường. Bà bước vào, khoanh tay nhìn, nhếch môi
“Con đang giúp mẹ giăng bẫy để bẫy con đó con dâu à”
——————–
– Dự án tiến triển thế nào rồi?? – Sung Min nhấp một ngụm cà phê
– Những phần quan trọng dần hoàn thành rồi. Có thể đến thứ năm sẽ xong – Kyu trả lời – Còn lính mới, nếu thật thà mà nói thì…
Sung Min đặt tách cà phê trở lại mặt bàn một cách từ tốn, giơ tay ra hiệu cho Kyu dừng lại, và tất nhiên, cậu lập tức im lặng
– Sao hyung cứ có cảm giác em biết cậu ta là ai.
– Là… vợ của chủ tịch Kim
– Và cậu ta thật sự rất giỏi??
– Có thể nói như vậy nhưng hyung nghe này…
– Hyung nghĩ mình sẽ phải làm ở tiệm cà phê kia trong một khoảng thời gian dài. Hyung cũng không thiết tha gì khi bị đuổi việc như thế nhưng nói thật, việc hyung bị đuổi đã đủ tệ hại rồi, và cái bọn đi cửa sau còn tệ hại hơn nữa, giờ đến em cũng có ý định khen cậu ta à?? Đừng nói với hyung rằng em đã bị khuất phục trước cái thế lực kinh khủng sau lưng cậu ta nhé, em có nhớ em đã nói với hyung cái gì hay không?? 
Kyu trợn mắt ngạc nhiên trước một loạt những âm thanh mà cậu thậm chí còn chẳng nghe kịp, nhưng rồi phải trấn an cái con người đang cố giữ bình tĩnh đến mức dường như muốn nổ tung trước mặt mình
– Em nhớ chứ hyung. Nhưng… bây giờ chuyện cũng đã, cả phòng cũng thừa nhận, anh ấy thật sự có năng lực, em phải làm sao??
– …
– Sung Min hyung…??
– Thôi. Nếu em đã nói vậy…
Sung Min đứng dậy, Kyu nhanh chóng nắm tay anh lại, giọng run run 
– Hyung đừng… Chuyện tình cảm của chúng ta đang rất tốt mà… Thật sự không liên quan đến việc này 
– Đồ ngốc!! – Sung Min cốc đầu cậu một cái – Hyung bảo chia tay bao giờ?? Thôi, còn 15 phút nữa là hết giờ nghỉ trưa của em rồi đó, tranh thủ đi. Hyung đi trước nhé
Cánh cửa kính cũ được kéo ra, đập vào chiếc chuông nhỏ kêu leng keng. Anh rời đi. Kyu ở trong vẫn tròn mắt nhìn. Sung Min vui vẻ hoà đồng thường ngày của cậu, thái độ và hành động hôm nay rất lạ. Không thể hiện ra ngoài nhiều nhưng cậu thật sự rất sợ 
——————–
Dự án hoàn thành sớm, chỉ hai ngày sau đó, hôm nay là ngày trình bày chiếc máy này cho bên phòng thiết kế và khâu lắp ráp. Thiết kế thế nào để tiện việc kiểm tra nhất, ít tốn không gian nhất và lắp ráp các chi tiết ra làm sao. Trên thực tế, cả hai phần này cũng do phòng kế hoạch đảm nhiệm, thiết kế nhàn nhã hơn, chỉ dựa vào dữ liệu soạn sẵn rồi vẽ bản thiết kế hoàn chỉnh, còn lắp ráp chỉ cần tìm mua hoặc tạo ra các bộ phận để tạo ra chiếc máy
Kyu chọn ra ba người để hỗ trợ, Jin Ki – phó phòng, Shim Chang Min và người đã cố gắng rất nhiều trong dự án lần này, dần dà có được lòng tin của cậu
Đứng trước cánh cửa gỗ phòng họp, Kyu hít lấy một hơi thật sâu
Cậu đẩy cửa bước vào
.
.
.
.
.
.
(kết thúc buổi thuyết trình)
– Cảm ơn, các bạn đã làm việc quá vất vả rồi – Trưởng phòng thiết kế mỉm cười, cúi chào cậu – Phần còn lại hãy yên tâm, để chúng tôi, chúng tôi sẽ làm đúng theo những gì các bạn viết
– Sắp tới vất vả cho anh rồi – Kyu cũng cười xoà – Cố lên nhé!!
Những người kia ra ngoài trước. Jin Ki và Chang Min sau khi thu xếp mấy tập giấy tờ cũng từ từ rời đi. Còn anh thì gập lap top lại, cũng thu dọn vài mẩu giấy lằng nhằng trên bàn 
– Sau lần này chí ít cũng phải được kì nghỉ ngắn chứ nhỉ?? – Kyu bước đến, giúp anh cất lap top đi 
– … – Anh ngước nhìn cậu khó hiểu
– À… không có gì đâu. Lap top đây
– Nếu cậu yêu cầu tử tế hơn một chút…
Anh nhếch môi, cười tinh nghịch, đôi mắt dài hơi híp lại, trông cực kì đáng yêu, nhưng đứng từ phía cậu nhìn, nó thực sự là một nụ cười có thể giết chết con người ta
– Jong Woon… hy-hyung… Liệu hy-hyung có… có thể… giúp em được vài hôm xả stress không… hyung??
– Okay, vì trưởng phòng đã yêu cầu một cách đáng yêu như thế – Anh thật sự muốn cười phá lên nhưng phải cố ngăn lại – Tôi sẽ nói chuyện với Young Woon. Gặp rưởng phòng Cho sau.
Anh nhận lấy chiếc lap top từ tay cậu cho vào cặp, cúi người rồi rời đi. Người ở lại thì đờ ra, cố thuyết phục bản thân mình rằng việc mình làm và thái độ của Jong Woon mang lại quyền lợi cho cả phòng 
——————–
Lại một buổi cà phê ngắn diễn ra giữa Kyu và Sung Min 
– Mọi thứ đều tốt cả phải không??
– Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ thì tháng tới hai chúng ta có thể… – Cậu vừa nói, nắm lấy bàn tay trắng mịn của anh
– Em khoan đã
Anh gằng giọng, rút tay lại. Còn cậu thì trợn tròn mắt nhìn anh. Cậu biết dạo gần đây có khá nhiều chuyện xảy ra với anh, cách cư xử của anh trở nên kì quặc và khó hiểu, dù biết trước là như vậy nhưng cậu vẫn không khỏi bất ngờ
– Chí ít anh cũng phải lấy lại được công việc của mình trước khi chúng ta kết hôn
– Cho dù là hyung không đi làm thì một mình em vẫn đủ sức chăm lo được cho cả mẹ con anh đến già cơ mà
Một tia khó chịu lướt qua mặt Sung Min, nhưng anh lại nở một cười thay vào đó. Cậu cảm thấy nguy hiểm và đáng sợ, không biết phải hành động thế nào tiếp theo 
Đúng thật là vài hôm trước cậu đã than thở với Sung Min rất nhiều về cậu nhân viên mới kia, ừ thì lúc đó cậu chưa hiểu chuyện. Nào là chỉ được vẻ ngoài, có thế lực hùng mạnh chống lưng cho rồi toàn làm mấy hành động quyến rũ người khác… Thế mà giờ đây cậu đang dần phủ nhận lại những điều cậu đã nói, trừ điều cuối cùng…
Cậu yêu anh. Cực kì khó chịu khi thấy anh bị đuổi việc vô cớ như thế nhưng cậu lại không thể động đến Jong Woon. Vì hai lý do. Thứ nhất, cả phòng đã công nhận anh ta, thứ hai, CHỒNG ANH TA LÀ CHỦ TỊCH KIM. Vấn đề nằm ở đó, cái người mà chỉ cần hất tay một cái là cả nhà cậu ăn cám. Nếu cậu giúp Sung Min, đặt điều để hất anh ta đi, mà chuyện này lại vỡ ra, liệu cậu có thể giữ được công việc này không?? Mọi người sẽ nhìn cậu như thế nào?? Rồi cuộc hôn nhân của cả hai sẽ ra sao?? Cậu hoàn toàn không sợ, chỉ là suy nghĩ theo hướng nào có thể tránh được phần lớn rắc rối thôi
– Em đang nghĩ gì thế Kyu?? – Anh hỏi, giọng đều đều
– Không, em… – Cậu thở hắt ra, đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ cũ treo trên tường – Em nghĩ chúng ta nên về thôi.
Cậu kẹp một tờ bạc vào hóa đơn thanh toán rồi đặt nó xuống, mặc áo khoác vào
– Chuyện gì thật sự sẽ xảy ra nếu chiếc máy không đi vào hoạt động chính thức được??
– Chuyện rất kinh khủng, không chỉ đổ lên chủ tịch Kim, mà cả em, cả một tập đoàn. Nhưng… – Cậu chau mày nhìn anh – Hyung hỏi có việc gì vậy??
– Hyung không có quyền quan tâm một chút đến công việc của em sao??
– …
– Khi nào nó sẽ đi vào hoạt động chính thức??
– Khi nó được chạy thử mà không xảy ra bất cứ vấn đề gì, em nghĩ có thể là thứ tư tuần sau… – Kyu quay trở lại với anh, nở một nụ cười hiền từ – Hyung à, em nghĩ hyung không cần bận tâm nhiều, nếu không phải là Jong Woon, bên nhân sự cũng phải sa thải một ai đó khác chứ nhỉ, đúng không??
– Em cho rằng việc sa thải một người cần tiền nuôi cha mẹ, vợ con thì hay hơn là sa thải một tên thừa tiền à??
Cậu chau mày, thở dài, tặc lưỡi rồi kéo anh dậy
– Hôm nay hyung cũng mệt rồi, để em đưa hyung về
——————

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 5)

​Hôm nay anh thay cho Wookie, thức sớm làm bữa sáng cho cậu. Thỉnh thoảng cũng phải cho cậu bé có một ngày ngủ nướng chứ nhỉ?? Bữa sáng đơn giản có pancake với bơ, mật ong và nước cam. Đủ năng lượng cho một buổi sáng làm việc và cũng không quá khó để chế biến, nhất là đối với một người không có nhiều khái niệm về nấu ăn như anh.
Sau khi bày thức ăn lên bàn, anh quay trở lại bồn để rửa chảo chiên, vài cái dĩa và bát đựng bột bánh thì thấy mẹ chồng từ cầu thang bước xuống với chiếc váy lụa màu trắng gạo.
– Hẳn là cũng một khoảng thời gian rất dài rồi con mới vào bếp nhỉ
– Vâng, vì con cũng bắt đầu đi làm nên… 
– Không sao hết – Bà cắt ngang, đẩy phần ăn của anh qua phía bên kia chiếc bàn – Phần này con cứ ăn. Cái này gọi là unhealthy breakfast đấy. Mẹ không muốn con trai cưng của mình sẽ bự ra đâu
Bà thật nhanh làm một suất ăn khác, là bánh mì nướng với quả bơ và trứng, bên cạnh là một cốc sữa nóng. Đúng thật, so với phần ăn mẹ làm cho con trai đấy thì pancake anh làm là unhealthy breakfast. Dù anh cảm thấy việc này hết sức ngu ngốc và khá là buồn cười, nhưng không hiểu sao vẫn thấy hơi bực.. Mới sáng sớm mà bà ta làm trò gì vậy?? Tranh đua với cậu mấy chuyện nhỏ nhặt này ấy à?? ‘Trưởng thành’ chết đi được.
– Mẹ muốn thế nào cũng được
một thoáng im lặng. Mẹ chồng thì có vẻ khá thoải mái nhưng anh thì ngược lại hoàn toàn. Thật sự là không thể ở cùng một chỗ mà. Rồi còn cái dáng người tối qua, hy vọng lúc đó là ai khác chứ không phải mẹ chồng
– Dạo này không biết con làm thế nào mà chỉ hơn một tuần đã có thể kéo Young Woon trở về được… – Bà nói bâng quơ – Thật là… mẹ cũng muốn học hỏi đó 
– … – Đưa mắt nhìn 
– Cơ mà cũng phải ha, con đẹp thế này, giọng nói lại ấm, kinh nghiệm thì dày dặn như thế dù bao nhiêu năm chỉ ở nhà… Trên mạng có dạy à??
– Vâng – Anh hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, thật sự nghe móc mỉa đã mệt quá rồi, và anh bây giờ hoàn toàn chắc chắn, người hôm qua chính xác là ai – Một vài trang web…
– Rồi cũng phải thực hành các thứ mà… – Bà bật cười – Mẹ chỉ muốn quan tâm đến cuộc sống vợ chồng của hai đứa dù một chút thôi. Young Woon đi làm cả ngày, về nhà lại phải cùng Ryeo Wook chăm cho Jung Soo, thời gian đâu mà…
– Thỉnh thoảng con đi bar… uống rượu, ăn mặc phong phanh, qua đêm với mấy lão lắm tiền khi họ ngõ lời, nếu không có hứng thì họ đưa thuốc cho con… đại loại vậy, đó là lý do vì sao con có nhiều kinh nghiệm thế. Con trả lời xong rồi, mẹ có hỏi gì nữa không?? – Anh trả lời, nhướng mày 
– Con yêu mẹ không có ý đó đâu…
– Con biết mẹ sẽ nói là mẹ không có ý đó
Bà chăm chăm nhìn anh, người vẫn chẳng có tí gì gọi là để tâm, chỉ chăm chú rửa sạch cái đống bột phía dưới
– Mẹ trách con, nhưng biết làm sao được, đâu phải hoàn toàn là lỗi của con, mà thực tế con còn chưa làm gì sai. Trở nên xinh đẹp là một lẽ thôi, hai người kia cũng đẹp mà, mẹ nên tự hỏi xem Wookie và Jung Soo phải làm gì thay vì đi mách mẹ
– … – *khẽ chau mày*
– Họ một phần, con một phần, mẹ một phần. Nuôi một đứa con thế nào để rồi nó dùng cái lý của mình đáp lại mình, để rồi nó phải ngoan ngoãn theo ý con, một đứa mẹ cho là “hư hỏng, rẻ tiền” thay vì mẹ. Cách dạy con hay cách hành xử của mẹ chắc cũng phần nào có vấn đề rồi. Mẹ có để ý không?? – Anh nhìn bà, khoé môi nhếch lên – Mẹ dưới trướng Young Woon, vậy xem ra là con có quyền hơn mẹ đó
– Mày… 
– Tới giờ phút này làm sao mà sửa được nữa chứ?? Như mẹ nói với Jung Soo hyung hôm qua. Để rồi xem, ai sẽ ra khỏi nhà nhé 
CHÁT
Anh lùi ra phía sau, chiếc dĩa trên tay rơi xuống vỡ thành nhiều mảnh, tạo thêm một âm thanh khác tiếp sau tiếng bạt tai chát chúa kia. Anh trừng mắt, ôm lấy một bên má
– Đồ mất dạy!!! Young Woon là con trai tao, tao sẽ không để nó ngu muội đến nỗi phải răm rắp nghe lời mày. Thứ con dâu đấy tao không cần!!!
Rồi chỉ vài giây sau đó, Young Woon, Jung Soo và Ryeo Wook một hàng dài bước vội xuống cầu thang
– Mẹ, chuyện gì vậy?? – Jung Soo bước đến cạnh bà, dịu giọng hỏi. Anh thừa biết mẹ chồng rất dễ nổi nóng
– Nó…
– Làm sao vậy?? – Young Woon bước đến cạnh anh, gỡ tay anh ra khỏi má để lộ ra một vết hằn năm ngón đỏ ửng rồi khé vuốt mấy lọn tóc xoà trước trán anh sang một bên – cậu lại nói gì nữa rồi??
– Tôi chỉ muốn làm cho cậu… 
Chưa kịp để anh nói dứt câu, cậu quay sang mẹ mình, dịu giọng, thở dài
– Mẹ à… Con cứ tưởng cả hai sẽ có thể làm hoà chứ, sao mẹ lại…
– Con tin nó hả?? Coi nó kìa, nó đang rất hạnh phúc kia kìa – Bà ném cái nhìn miệt thị về phía anh, người đang đứng nép sau lưng cậu
– Thôi được rồi Young Woon… – Anh nói nhỏ – Mẹ thật ra không làm gì hết, là tôi, mẹ chỉ là vì thương cậu mà…
– Con thấy nó diễn hay không?? Còn sụt sùi rơi nước mắt nữa chứ – Bà nhếch mép, bật cười
– Mẹ… – Anh rụt rè bước lên phía trước, cúi gằm mặt xuống, ngập ngừng – Cho con xin lỗi, lúc nãy con đã hành động không đúng…
– Đừng làm trò đó nữa con dâu à, nó làm mẹ buồn nôn đó
– Thôi được rồi, Jong Woon đã xin lỗi mẹ rồi mà… – Young Woon quay sang anh – Không cần ăn sáng đâu…
Cậu kéo tay anh bước nhanh lên cầu thang. Trong thoáng chốc anh quay xuống nhìn, tất nhiên, chỉ có ba người dưới kia mới nhìn thấy được cái nhếch môi quỷ quyệt trên mặt anh
.
.
.
– Mặt cậu không sao đó chứ?? – Young Woon đặt cốc sữa ấm xuống chiếc bàn cạnh đầu giường, lo lắng nhìn anh
– Không làm sao hết, ăn vả thôi mà, tôi ăn vả miết ấy. Cậu đừng bận tâm
– Đừng có dùng cái cách nói chuyện đó chứ… 
– Xin lỗi vì toàn gây rắc rối cho cậu… – Anh thở dài
– Không làm sao hết – Cậu ngồi xuống, lấy tay xoa xoa bụng anh – Trong này…??
– Không có gì đâu
– Chưa kiểm tra mà cậu đã biết được sao??
Young Woon ôm chặt lấy vai anh, kéo kéo lắc lắc, y như một đứa trẻ đang đòi kẹo vậy
– Vừa gây chuyện với mẹ cậu xong, sao cậu vẫn còn tâm trạng cho chuyện này được hay vậy?? – Anh chau mày 
– Chuyện buồn thì cứ mau mau cho qua đi, cậu thật là… Lấy cái gì vui vui mà chêm vào, chứ không đến tôi cọc thì cậu cũng mệt mỏi còn gì 
– Dạ…
.
.
.
Anh trợn tròn mắt nhìn hai cái vạch đỏ chót trên chiếc que nhỏ mà Young Woon vừa đưa cho mình lúc nãy. Cũng phải, nhất quá tam thì ba bận, hai lần không dính thì lần thứ ba thoát được sao?? Nhưng anh không thể có em bé vào lúc này, hay nói đúng hơn là anh không muốn có. Anh có quá nhiều việc cần phải dọn dẹp sạch sẽ, nếu mang thai thì cuộc sống vợ chồng giữa cậu và Young Woon ít ra cũng phải “ổn định” hơn bây giờ
 Đang suy nghĩ bâng quơ thì Young Woon đẩy cửa xông vào, anh thì nhanh tay vứt nó vào cái sọt rác bên cạnh
– Cho tôi xem!! – Cậu hớn hở chìa tay ra
– Không có gì hết nên tôi vứt rồi
– Thật không?? – *híp mắt*
– Thật…
Cậu nhìn về phía thùng rác, có ý định ngồi xuống thì anh ôm lấy cậu từ sau lưng, cọ có mặt vào phần gáy cậu, dùng chất giọng trầm ấm ấy khẽ thì thầm vào tai
– Cậu không tin tôi à??
– Ờ… – Young Woon ngập ngừng – Tôi không tin cậu trong khoảng này
– Cậu mà móc ngược ra thì đừng có mong tôi dung túng cho cậu thêm một lần nào nữa đó
– Này!! – Cậu đứng dậy, quay mặt đối diện với anh – Nếu thật sự nó không có gì sao cậu lại ngăn tôi??
– … 
– Giờ tôi không cần lấy ra mà vẫn biết được kết quả rồi nhé!!
– Đừng có mơ, tôi sẽ đi phá
– Ừ thì phá đi, tôi có thể tạo lại được mà, suy cho cùng tôi vẫn thích cái quá trình tạo ra hơn 
– …
Young Woon cười. Nụ cười hạnh phúc thật sự, cậu ôm chầm lấy anh lắc lư. Anh thì thoạt đầu còn thấy hơi khó chịu nhưng rồi cũng đắm chìm trong cái ôm ấm áp của cậu, vòng tay ra sau lưng, anh đáp lại. Khẽ cười, những phiền muộn lúc nãy anh gần như quên đi cả 
– Nếu là trai, nó sẽ vừa khỏe vừa đẹp trai giống tôi, còn nếu là con gái, nó sẽ xinh đẹp và quyến rũ như cậu
– Cậu còn Jung Soo hyung cơ mà, xem nó sẽ hiền như hyung ấy hay ngốc như cậu 
– Nhưng tôi thích cậu hơn, khỏi lo nhé, sau này cậu còn phải sinh cho tôi một đội bóng
– NÀY!! Cái gì cũng vừa thôi chứ…
Cả hai buông nhau ra rồi bỗng bật cười thành tiếng. Cái khung cảnh hết sức đáng yêu này lọt được vào mắt mẹ chồng đang đứng ở cửa
——————–
Đầu tuần, trở lại công ty với hàng tá thứ công việc. Phòng kế hoạch hôm nay nhận được một dự án hớp tác khá lớn. Là một chiếc máy lắp ráp đến từ Nhật, được lập trình bằng một dãy các hệ thống máy tính. Nhiệm vụ của họ là tìm ra nguyên lý làm việc sau đó tìm dữ liệu có sẵn để tạo ra thông số để lập trình. Đó là khâu khá quan trọng vì nếu máy được lắp ráp đúng mà chỉ một con số dữ liệu sai thì cũng xem như cả khâu hoạt động của máy sẽ bị lệch.
Hơn thế nữa, đây là dự án hợp tác giữa ba tập đoàn lớn, của Young Woon, của nhà Ryu, và tập đoàn của gia tộc Choi. Nhà Ryu đưa ra phần lớn tất cả nguyên liệu, tập đoàn Choi thì chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí khác cho chiếc máy đó. Phần cuối cùng, lắp ráp và đưa nó đi vào hoạt động sẽ do phòng kế hoạch, thiết kế và khu lắp ráp bên tập đoàn của Young Woon chịu trách nhiệm. Thế nên thất bại không được phép xảy ra
Từ 7h30 sáng đến 11h30 trưa, khắp căn phòng chỉ có tiếng đánh máy, tính toán thông số và tiếng lật giấy tờ sột soạt. Cho đến khi tiếng chuông nghỉ trưa reo lên, mọi người mới tạm thời hoãn lại công việc, bước ra khỏi phòng. Họ tốt hơn nên tìm cho mình một ly double espresso hay hơn thế là một suất ăn trưa hoành tráng
Trong phòng chỉ còn ba người, trưởng phòng Cho vẫn đang chiến đấu với những chồng giấy trên bàn chẳng màng đến thời gian, phó phòng Lee JinKi cũng bận rộn không kém và Jong Woon – nhân viên mới không muốn trở thành người thừa
Cửa phòng được đẩy nhẹ, một chàng trai da trắng với khuôn mặtđáng yêu cùng phong cách ăn mặt giản dị tươi sáng bước vào phòng
– Kyu, hyung mang cơm cho em nè
– Ah… Sung Min hyung, hyung chờ em tí để em dọn gọn lại đã, hyung ngồi đó đi…
– Đáng lẽ giờ này em đã phải xuất hiện ở ghế đá mới đúng
– Hyung thông cảm, em lo cho dự án này đến mức quên cả giờ ăn luôn
– Thôi nhanh nào.
Trong khi Kyu dọn dẹp, Sung Min đảo mắt một vòng quanh phòng. Là Jin Ki vẫn đang mải mê với giấy tờ và máy tính, anh có quen Jin Ki mà. Rồi người còn lại…
– Em xong rồi, đi thôi hyung
– …
.
.
Bữa trưa hôm nay có thịt heo áp chảo, xà lách trộn, trứng cuộn, cơm và sữa chua trái cây để tráng miệng. Kyu nhìn thấy thì măt tròn mắt dẹt ăn lấy ăn để. Sung Min bật cười đưa tay lấy hạt cơn dính trên mũi xuống cho cậu. rồi như nhớ ra chuyện gì
– Kyu
– Huh??
– Cái người tóc đỏ trong phòng lúc nãy… là người em nói với hyung qua điện thoại sao?? Vào đó bằng cách nào vậy??
– Nhớ hồi hyung bị mất việc không??
– Ừm…
– Shin hyung lập tức bị điều đi ngay sau đó, lấp vào chỗ của hyung rồi cấp trên đưa cậu ta vào thẳng phòng kế hoạch. Gì thi gì, giờ cũng được cả công ty gắn cái nhãn “đi cửa sau” rồi
Sung Min thả hộp cơm xuống bàn, cơm văng tứ tung. Kyu tròn mắt nhìn anh, sắc mặt Sung Min lúc này không có tí gì gọi là dễ thương, chỉ có sự tức giận
– Hyung không thể tin nổi. Cái gì chứ?? “Vào thẳng”?? Một người như thế ư?? Đẩy hyung ra khỏi công ty chỉ để tạo chỗ trống cho một tên như thế ư?? Cậu ta là cái gì của cấp trên vậy??
– Em không rõ… – Kyu nhún vai – Em hay bạn gì đó chăng
– Không quan tâm nó là gì – Sung Min nhíu mắt nhìn cậu – Rồi nó sẽ phải cuốn gói ra khỏi đó
– Hyung… em…
– Sẽ không ai ngăn hyung làm việc này được đâu.
Kyu định có chút ý kiến nhưng ngẫm lại thì lại thôi. Cái lúc Sung Min nhìn cậu, cậu đã biết kế hoạch của Sung Min chính xác là gì rồi, ừ thì cậu là trưởng phòng, nhưng cậu cũng chỉ có quyền hạn ở mức trưởng phòng thôi, còn Jong Woon ấy à, anh ta dù là nhân viên trong phòng cậu nhưng lại có cả một thế lực tên là “Cấp trên của KyuHyun” đứng phía sau. Gì thì gì cậu vẫn sợ chứ, một người mất việc là đã quá đủ cho cuộc hôn nhân này rồi.
Với chả cậu nghĩ, kế hoạch của Sung Min sẽ chẳng đến đâu cả, vì Sung Min vốn hòa đồng, vui vẻ mà. Sẽ có lúc anh thấy chán nản vì việc anh làm sẽ chẳng đi đến đâu, rồi lại yên phận ở nhà làm vợ hiền của cậu. Chuyện này cũng có cái hay đấy

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 3)

​Kyu đang đứng hóng gió ngoài hành lang, trên tay là một ly cà phê sữa nóng, cậu tranh thủ hít thở không khí thêm vài phút trước khi phải trở vào bốn bức tường ngột ngạt và ở yên trong đấy đến chiều
Chuông điện thoại reo, lôi con 6S hường phấn chym te ra khỏi túi, cậu trượt nhẹ một đường rồi áp vào tai, giọng nói ngọt ngào của người yêu cậu dầu dây bên kia vang lên
– “Hyunie~~~!!!”
– Chuyện gì vui vậy Minie hyung?? – Kyu bật cười đáp lại, cậu không thể cưỡng lại được cái giọng điệu đáng yêu này của anh mà
– “Omma hỏi rằng liệu tối nay em có thể sang dùng bữa tối cùng gia đình hyung không??”
– Thật sao??
– “Thật chứ??” – Sung Min bật cười – “Xem giọng điệu hào hứng của em kìa!!”
– Omma đã mời thì có chết em cũng phải đi
– “Nói nhé!! À mà… mọi thứ ở công ty vẫn tốt đúng không??”
– Tốt cái gì?! Từ hôm qua tới giờ, cả cái phòng kế hoạch loạn lên vì một thằng nhóc tóc đỏ”
– “Người mới à??”
– Ừ… Mà thôi quên cậu ta đi. Hyung đã tìm được việc làm chưa?? Có cần em giúp hyung không??
– “Hyung tìm được việc bán thời gian ở tiệm cafe ‘Clown Fish N’ Anchovy’ Chủ quán đấy dễ tính lắm”
– Vậy thì ổn rồi. Cố gắng lên hyung. Chỉ hai tháng nữa, khi em mua được căn hộ đó, chỉ em và anh, chúng ta sẽ tạo nên một gia đình nhỏ, rồi hyung sẽ không cần bận tâm thêm gì nữa 
– “Awwww… Ngày mai hyung mang cơm trưa đến cho em ha”
– Okie~~~
Kyu tủm tỉm cười, nhét điện thoại tọt vào túi. Dù có ngu tới cỡ nào cũng phải nhận ra trưởng phòng Cho đang thật sự rất vui. Tất nhiên, cái viễn cảnh màu hường sặc mùi phim Hàn Xẻng này không nên diễn ra trước mặt hai kẻ độc thân đang đứng cà phê gần đó 
– Awwww… ngày mai hyung mang cơm trưa đến cho em ha~~ – Nam Joon nhại lại giọng Sung Min 
– Omma đã mời thì có chết em cũng phải đi~~~ – Chang Min góp vui nhại lại giọng Kyu
– Hai kẻ độc thân đang ghanh tị sao?? – Kyu nhếch môi – Cậu bé tóc đỏ kia cũng được đấy, Sao không thấy ai hó hé, cúng luôn cho Si Wan à?? 
– Đừng có xúi bậy – Chang Min phẩy tay – Ai biết người ta có gia đình chưa chứ??
– Cậu không đủ bản lĩnh cướp hoa khỏi chậu hả??
– Nói thì dễ hơn làm chứ hyung… – Nam Joon hớp ngụm cà phê
.
.
Si Wan đang cùng Jong Woon chơi nốt ván ca rô cuối cùng. Si Wan đang không khỏi bực dọc lẫn ngạc nhiên vì lý do gì mà lại thua Jong Woon 2 – 3 trong khi chỉ số IQ của cậu rõ là cao hơn anh
– Thua rồi nhóc!! – Jong Woon khoanh nốt nước đi cuối cùng rồi kéo một đường dài nối liền năm con
– Thật không thể tin được!!!
– … – Anh không trả lời, chỉ nhếch môi cười đắc thắng
– Hyung này… hyung… có… gia đình chưa??
– Nhìn hyung rồi đoán thử xem
Si Wan hơi đỏ mặt khi nhìn anh. Mặc một chiếc áo sơ mi xanh dài tay đơn giản phối hợp với chiếc jeans ôm. Mái tóc đỏ rượu làm bật lên nước da trắng. Đôi mắt dài khẽ chớp, đôi môi đỏ mọng hơi cong lên. Chiếc cổ trắng, thanh cao đầy kiêu hãnh và mảng da trắng nấp sau lớp áo sơ mi kia…
– Ưm… Si Wan ssi…
– À, em xin lỗi đã nhìn hyung như thế – Si Wan quay chỗ khác
– Không, mũi của em…
Si Wan chạm vào mũi mình, cái gì đó nhớt nhớt, nhầy nhầy và âm ấm. Kyu, Chang Min và Nam Joon thì vừa từ ngoài bước vào
– Quái làm sao thế?? – Nam Joon chạy đến lấy khăn giấy rồi giật đầu Si Wan ra phía sau – Ngước đầu lên, có cần xuống y tế không??
– Ổn mà… – Si Wan giữ miếng khăn giấy, nhìn Jong Woon – Vậy là chưa hả hyung??
– Bị đập mặt hả?? – Chang Min vò tóc cậu rối tung lên – Hay làm sao??
Kyu bước đến gần Jong Woon, híp mắt nhìn anh
– Cậu vừa giở trò gì nữa đấy??
– Tôi có làm gì đâu
– Chảy máu cam thôi mà hyung… – Si Wan huơ tay – Vậy là có hay chưa Jong Woon hyung?? 
Mọi người cuống lên, còn Si Wan thì không ngừng nói mình không sao để trấn an. Cho đến khi chuyện đó chấm dứt, mọi người mới vui vẻ trở lại. Jong Woon nhìn quanh, được làm ở đây không phải quá tuyệt sao?? Năng suất làm việc hiệu quả, môi trường làm việc tốt, mọi người còn hết sức quan tâm đến nhau nữa. Young Woon xếp cho anh một vị trí ở đây… cũng đáng.
Còn Si Wan ngồi trong góc phòng với hai cục khăn giấy ở mũi mới lờ mờ nhận ra được, lý do gì mà chơi caro với anh cậu thua nhục nhã 
——————–
– Bác thật sự rất vui khi con đã đồng ý đến đây Kyu – Bà Lee nhẹ nhàng nói, gắp một miếng thịt nướng bỏ vào cho cậu
– Bác mời thì cháu chắc chắn phải đến ạ 
– Sung Min nhà bác, tìm được một người tốt như cháu, thật sự rất may mắn. Lễ phép, tài giỏi lại còn tốt bụng nữa
– Con đâu được thế đâu ạ – Kyu vuốt nhẹ sống mũi của mình, mỉm cười. À, chẳng là mũi cậu nở ra hết rồi nên phải gom nó lại
– Bác nói thật đấy – Bà gật đầu, nhấn mạnh thêm ý mình muốn nói rồi quay sang Sung Min – Con phải ráng giữ đấy nhé, không phải ai muốn cũng được đâu
Kyu nắm lấy tay Sung Min, anh hơi giật mình nhưng rồi cũng mỉm cười rồi siết chặt lấy tay cậu hơn
– Con đã yêu Sung Min, con sẽ không bao giờ rời khỏi hyung ấy đâu, bác đừng lo 
Một cặp đôi trẻ đang hạnh phúc và một người mẹ đang vui đến phát khóc. Ai mà không vui khi đứa con bé bỏng của mình tìm được chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời nó
——————–
(Flash Back chuyện của Jong Woon 7 năm về trước)
Tối hôm đó là một buổi tối mùa hạ, trời khá là oi bức. Young Woon quyết định đưa anh về gặp mẹ sau hơn sáu tháng cả hai quen nhau. Khoảng thời gian sáu tháng này tất nhiên, không dài như khi cậu gặp Jung Soo, không ít như khi lần đầu tiên cậu gặp Ryeo Wook cho đến khi cả hai bước vào lễ đường nhưng vừa đủ để cậu, và anh hiểu nhau.
Dù là thế, chuyện anh và cậu qua lại với nhau ở ngoài kéo dài như vậy nhưng số người biết chuyện chỉ có gia đình anh, và một mình cậu. Đó là lý do vì sao, mẹ cậu không khỏi ngạc nhiên khi cậu, đưa thêm một người có nguy cơ trở thành con dâu thứ ba về ra mắt bà.
Mà mọi chuyện cũng sẽ không quá khó khăn nếu không phải vì cậu quá thật thà. Phần còn lại cũng có thể là do anh. Sinh viên năm cuối lại ăn mặc chẳng giống một đứa đang học năm cuối. Anh mang hơi hướm của một đứa dễ dãi thích đi đàn đúm hơn. Còn chưa kể đến khuôn mặt của anh, đẹp ma mị, lại có chút tinh ranh, ma mãnh. Thu hút ánh nhìn hơn cả hai đứa con dâu ngoan hiền của bà. Và cũng không khó để đoán được, con trai bà vướng phải anh là vì cái gì
.
.
– Tại sao??
– Vì con yêu Jong Woon
– Young Woon à, con nhìn xem. Một người con yêu, và một người môn đăng hộ đối với con đã ở đây. Con hấp tấp như vậy mẹ thấy không hay đâu con à
– Tại sao?? Hyung ấy không tốt ở đâu chứ??
– Nếu con thích thì đơn giản quen bên ngoài thôi, chơi chán rồi bỏ cũng được, không cần phải mang về đâu sau này nó sẽ biến thành cục nợ đó 
– Nhưng con muốn hyung ấy là của riêng mình con 
– Con thôi cái lối suy nghĩ ấu trĩ ấy đi. Mẹ không thích đâu Kim Young Woon
– Được!! Con sẽ về nhà hyung ấy ở rể. Mẹ và ba ở đây ráng tìm ai đó giúp hai người tiếp quản cái tập đoàn to bự đó đi
– Con dám… Con điên rồi à?? Nó có gì mà con sống chết tới vậy??
– Mẹ tính thế nào?? – Young Woon nhếch môi
Bà Kim im lặng. Nếu không phải vì Young Woon là đứa con trai duy nhất của bà, bà đã thẳng tay đá đít cậu ra khỏi nhà với tên nhóc ẻo lả kia. Cũng có phần vì bà quá thương cậu. Nói thế thôi chứ Young Woon mà đi thì bà phải sống làm sao?? Mà con trai duy nhất của một tập đoàn chuyên về công nghệ thông tin đi ở rể nhà một ông bếp trưởng à?? Không đời nào
Vả lại nếu Young Woon quyết định cưới Jong Woon vì cậu ta đẹp, chuyện cả hai đặt bút kí tên vào đơn ly hôn, chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu quyết định thế này, bà không mất con trai mình, lại không mắc thêm nỗi vướng bận nào.
Người thế này không thể nào trở thành con dâu bà được 
– Được, mẹ thua con, mẹ đồng ý.
.
.
Jong Woon bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện mẹ cậu. Người đàn bà mang khuôn mặt sắc lạnh, đưa cái nhìn soi mói về phía anh.
– Được rồi Kim Jong Woon ssi, tôi không biết cậu rù quyến con trai tôi bằng cách nào nhưng tôi đã chấp nhận cậu, thì đừng khiến tôi thấy khó chịu
– Dạ vâng ạ!!
Anh mỉm cười vui vẻ nhìn bà, nhưng đáp lại anh chỉ là ánh nhìn khinh thường khó chịu. Nụ cười trên môi anh tắt ngấm
– Sẽ không có tuần trăng mật cho cả hai vì Young Woon còn Jung Soo và Ryeo Wook. Cũng như, khi về làm dâu ở đây, không trang điểm, không được ăn mặc như thế này, tôi chỉ chấp nhận áo dài tay. Cậu tuyệt đối không được bước chân ra khỏi nhà, muốn đi đâu tài xế sẽ đưa cậu đi, không được đến quán cà phê hay club đêm nữa, muốn mua gì hãy nói với người làm
– …!!! – Anh im lặng, trợn mắt nhìn bà, ép anh vào cái khuôn thế này, chẳng khác nào bảo anh xuống địa ngục đi
– Cậu đồng ý chứ Jong Woon ssi?? – Bà nhướng mày
Anh cúi đầu xuống, cắn môi suy nghĩ. Mẹ chồng đã không ưa ra mặt rồi, anh không dám cãi lại bà. Việc anh bị cấm bước chân ra ngoài, thật sự rất quá đáng nhưng thiết nghĩ, những người luôn chực chờ có cơ hội vồ lấy anh ngoài kia không ít, có lẽ bà nghĩ, anh sẽ đem một đứa nhóc không phải người nhà về và để nó sống dưới thân phận là con của Kim Young Woon, nên mới làm thế này. Không sao cả, nếu Young Woon ở đây, anh sẽ không ngại tất cả chuyện đó
– Vâng, con đồng ý
(End Flash Back)
Khoảng thời gian ngây ngô đó của anh giờ đã qua rồi
——————–

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 2)

​Hôm nay không khí trong công ty nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường. Tiếng bàn tán nhiều hơn, Kyu cho là vậy khi cậu bước dọc theo đường hành lang dẫn đến phòng làm việc
Cậu sẽ chẳng bận tâm đến những cuộc nói chuyện vô bổ đó cho đến khi…
– Cậu Shin bị điều từ phòng kế hoạch xuống làm ở khâu hành chính, nghe bên quản lý nhân sự nói hình như để thế chỗ cậu Lee
– Không phải vì năng suất làm việc giảm đấy chứ?!
– Gì!! Nghe đâu là có nhân viên mới được chủ tịch Kim ưu ái tuyển thẳng vào phòng kế hoạch
– Sướng thế??
– Còn phải nói, lương ở đó rõ là cao nhất công ty còn gì

Kyu chỉ nghe được vậy. Nhưng nếu như thế thật có khác gì tống người yêu của cậu ra khỏi công ty để tạo chỗ trống cho “nhân viên được chủ tịch Kim ưu ái” vào ngồi. Quá đáng thật. Sung Min trên thực tế đã chẳng làm sai việc gì cả, đó là vì sao họ không nói lý do đuổi việc cụ thể. Rõ ràng quá rồi
Mà cái thứ gọi là “nhân viên được chủ tịch Kim ưu ái” đấy nghe đến đã biết dựa vào quan hệ rồi. Nhỡ là một tên vô dụng bất tài, cậu phải làm sao đây??
Lắc nhẹ đầu, chỉ mới sáng sớm thôi mà, không thể mang tâm trạng như thế này mà làm việc được
.
.
– Chào buổi sáng, Cho hyung – Lee Jin Ki, phó phòng mỉm cười nói
– Cậu Lee cũng thế.
– Hyung biết chuyện của Shin Dong Hee hyung chưa??
– Chắc cả cái công ty này, hyung đây là người biết cuối cùng… – Kyu ngồi xuống, day day trán – Hyung thấy tiếc về chuyện của Shin hyung
– Em không hy vọng chủ tịch sẽ đưa vào đây một tên vô dụng – Jin Ki thở dài 
– Ai cũng vậy hết mà
.
.
.
Phòng kế hoạch là nơi tập hợp tất cả nhân tài của công ty. Không có quá nhiều người, nhưng toàn bộ kế hoạch đưa ra bước đầu đều do họ giải quyết. Chưa hề sảy ra sai sót cũng như bất kì sự cố nào gây thiệt hại ảnh hưởng đến công ty.
Đứng đầu là trưởng phòng Cho KyuHyun, không chỉ mang vẻ ngoài thu hút, cậu còn có cái đầu thông minh suất chúng, một lãnh đạo tuyệt vời. Jin Ki, phó phòng vui vẻ hoạt bát, không chỉ giỏi ở một mà còn là rất nhiều lĩnh vực khác. và những mĩ nam thông minh còn lại như Kim Nam Joon, Shim Chang Min, Lim Si Wan cũng giữ cho mình được một chiếc ghế trong phòng kế hoạch
Đã vào giờ làm, sự ồn ào nơi hành lang nay đã không còn, nơi nơi đều tập trung vào những công việc được giao, phòng kế hoạch cũng không phải ngoại lệ.
Chủ tịch Kim bước vào đày uy nghị, quyền lực cùng người vợ tóc đỏ xinh đẹp của mình tiếp bước theo sau
– Hôm nay tôi xin giới thiệu với mọi người nhân viên mới của phòng kế hoạch. Kim Jong Woon, cậu ấy chưa có nhiều kinh nghiệm nên tôi mong mỏi sự giúp đỡ từ phía mọi người
Jong Woon cúi người rồi nở nụ cười thật tươi, đáp lại anh là cái nhìn đầy thiện cảm từ phần lớn người ở đây, tất nhiên, phần lớn thôi.
– Xin nhận được sự giúp đỡ của mọi người.
– Mọi người, có một ngày làm việc thật tốt nhé
Young Woon nhìn mọi người cười vui vẻ, quay sang vỗ vỗ vai Jong Woon rồi bước ra ngoài 
Kyu đút tay vào túi, bước ra, đi lòng vòng xung quanh anh soi mói. Anh không cảm thấy khó chịu, tất nhiên rồi, đẹp để người ta ngắm kia mà :3 
– Nghe đây Kim Jong Woon ssi!!
Kyu cao giọng, toát ra khí chất của một trưởng phòng tài giỏi, khôn ngoan, tuy nhiên, điều đó làm những người đứng dưới kia phải bật cười nhưng cố gắng ngăn lại
– Làm việc ở đây, vẻ ngoài không quan trọng lắm đâu. Jong Woon ssi thấy Kim Nam Joon ssi không?? – *chỉ chỉ* – Tôi không cần biết Jong Woon ssi đây đẹp đẽ thế nào, quan hệ với chủ tịch Kim ra làm sao, bản thân tôi cảm thấy không hài lòng, tôi sẽ thẳng tay, OK??
– Tôi sẽ không làm trưởng phòng thất vọng đâu
– Tốt, xem chỗ nào cảm thấy ngồi được thì vào ngồi đi!! – Kyu quay trở về bàn làm việc của mình
Những con người ga lăng dưới kia liền đứng dậy, nhường hoặc tìm cho người mới một chỗ ngồi thoải mái khiến phòng kế hoạch có chút ồn ào. nào thì tiếng chửi rủa về vấn đề chỗ trống cuối cùng còn sót lại ở cạnh ai, rồi tiếng bàn ghế bị xê dịch, kéo lê dưới sàn tạo ra thứ âm thanh không thể khó chịu hơn.
– Này!! – Kyu gõ gõ chiếc cốc nhựa xuống bàn – Để tôi sếp chỗ, ổn định cái. Giờ tôi mới ngộ ra phòng này toàn dân háu sắc
Kyu đi một vòng, kéo chiếc ghế ở cuối phòng đến chiếc bàn ngay trước mặt mình.
– Ngồi ở đây!! 
– Cảm ơn trưởng phòng Cho
Jong Woon bước vào, giở một tập hồ sơ bất kì anh vừa được nhận, xem qua một lượt rồi mở máy tính lên. Phong cách làm việc như một người chuyên nghiệp. Dù vậy, nhưng xung quanh vẫn cứ ồn ào
– Cái gì mà háu sắc chứ?? 
– Chủ tịch Kim bảo giúp đỡ người ta mà tách ra riêng kiểu này thì giúp cái gì?? – Kim Nam Joon nói
– Người ta cũng giỏi mà, không cần giúp đỡ nhiều nhưng ngồi một mình thế thì chán chết – Si Wan đáp lời Nam Joon 
– Rồi còn ngồi ngay trước mặt trưởng phòng – Phó phòng bồi thêm – Áp lực lắm a… 
– Xếp chỗ vậy dăm ba ngày là Sung Min out chắc luôn!!
Chang Min – Bạn chí cốt của Kyu nói khẽ nhưng đủ để mọi người nghe, mọi người ở đây bao gồm cả trưởng phòng đang bốc khói trên kia. Sau khi câu nói đùa kết thúc, cả phòng khúc khích cười. Kyu đập đập tay xuống bàn
– Shim Chang Min cậu muốn chết à?? Còn mấy người nữa, nhân viên mới thôi mà nhộn quá hà??Sự nghiêm túc mọi ngày đâu rồi.
Mọi người im lặng, quay trở lại công việc, chỉ có tiếng lật hồ sơ, gõ bàn phím vang đều đều. Kyu cũng ngồi xuống, nhìn quanh một vòng, rồi bất chợt dừng lại ở cái đầu màu đỏ rượu kia
Tên thế này hẳn là em hoặc anh của chủ tịch, cậu nghĩ thế. Nếu nói đến nhan sắc… so với Sung Min của cậu, thì Jong Woon có nét thu hút hơn, vẻ đẹp sắc sảo, mị lực nhiều hơn. Vẻ đẹp khiến người khác phải lao đến đoạt lấy anh, một lần, rồi một lần nữa. Giống như thuốc phiện vậy. Trái ngược hoàn toàn với Sung Min, mang một nét ngây thơ đáng yêu khó tả, nó khiến người khác chỉ muốn ôm lấy anh vào mà yêu thương lòng âu yếm che chở, bảo vệ, không muốn phá mất sự ngây thơ thuần khiết đó.
Còn so về năng lực làm việc, xét ở thời điểm hiện tại thì hẳn là Sung Min khá hơn. Công bằng thôi vì Jong Woon vừa vào làm, chưa xác định ngay được. Nhưng cũng có lẽ do một phần, vì cậu ta, Sung Min của cậu mất việc nên đâm ra cậu không có nhiều thiện cảm mà nghĩ thế. Tâm lý chung, ai cũng sẽ như vậy, không trách cậu được.
.
.
– Cho hyung!! Cho hyung!!! – Jin Ki huơ tay trước mặt anh
– Hả?? Gì??
– Phần cuối cùng đã hoàn thành. Chờ hyung duyệt lại một lần nữa rồi chúng ta sẽ chuyển qua khâu lắp ráp
– Okay… – Kyu lật lật rồi dùng mọc đỏ đóng vào trang cuối, ngước đầu nhìn Jin Ki – Chúng ta còn gì cần giải quyết nữa không??
– Những thứ hiện tại chỉ cần một người cũng có thể giải quyết được trong ngày nên…
– Được rồi, vậy để tôi mang đi – Kyu đóng tập hồ sơ lại
– Để tôi mang đi cho
Jong Woon đứng dậy, bước ra. Kyu ngước nhìn cái đầu màu đỏ kia 
– Không cần cậu!!
– Tôi chỉ muốn giúp… cậu thấy đó, tôi chỉ mới vào hôm nay mà mọi người đã xong việc hết rồi… Tôi ít ra cũng phải làm gì đó chứ 
– Cậu không kiếm cớ để ra ngoài đấy chứ??
– Thôi mà – Chang Min ở dưới nói vọng lên – Đừng có quá nhiều thành kiến với người ta như thế. Lúc nãy không phải nhìn người ta chằm chằm à??
Kyu trao cho Chang Min cái nhìn sắc lẻm trong khi cậu chàng dưới kia thì ra vẻ như mình vô tội. Những người còn lại thì giấu mặt sau màn hình máy tính chỉ để lọt ra mấy tiếng cười khúc khích
– Thôi này, đi đi!!
Kyu đưa tập hồ sơ cho Jong Woon, lắc đầu ngán ngẩm. Đôi lúc ngẫm lại chẳng biết mình có phải trưởng phòng hay không
——————–
Ngày đầu tiên đi làm trôi qua nhẹ nhàng. Không la rầy, cãi vã, không có áp lực cũng như không có gì khó khăn. Young Woon xếp cậu vào một nơi có không khí làm việc tốt, cũng đáng. Thả người lên bộ ghế sofa mới mà Young Woon vừa sắm cho, anh ngã người, với lấy chai sữa dưỡng thể mắc tiền bên cạnh, cho một ít ra tay rồi bắt đầu xoa đều nó lên khắp người mình
– Ngày đầu đi làm thế nào?? – Young Woon bước vào với hai chén sữa chua trên tay. Cậu đặt nó lên bàn – Có thấy khó chịu với ai không?? 
– Không. Sao giờ này cậu lại ở đây?? Đáng lẽ phải chăm sóc cho Jung Soo hyung chứ??
– Tôi bắt hyung ấy ngủ sớm rồi. Giờ chỉ còn cậu với tôi thôi nhé 
Dứt câu, Young Woon tự nhiên ngồi xuống ghế, để anh ngồi vào lòng mình, vùi mặt vào mái tóc đỏ của anh tận hưởng mùi hương thơm thoang thoảng 
– Cậu làm trò gì thế??
– Bây giờ ở cạnh cậu tôi mới thấy hối tiếc… suốt khoảng thời gian qua tôi đã bỏ cậu một mình, tôi đúng là thằng ngốc to xác nhỉ??
Jong Woon cứng người, tròn mắt, hơi há miệng ra. Young Woon thật sự đang nói những lời này với anh sao?? Lúc sáng anh vẫn còn nghĩ cậu đùa chỉ vì muốn giữ anh lại, nhưng bây giờ cậu nói như vậy, anh cũng phần nào an tâm hơn, không những thế anh còn thấy rất hạnh phúc nữa, tim anh như đang nở hoa, môi bất giác vẽ lên một nụ cười, cái ý định thu xếp trốn đi vào giữa khuya bỗng chốc tan biến 
– Cười đấy à?? – Cậu nâng cằm anh lên, xoay nhẹ về phía mình
– Aishhh… – Anh đẩy ra, hai má đã sớm nhuộm một màu hồng nhạt – Cậu về phòng cậu đi!!
– Tôi mang sữa chua cho cậu này
– Oh cảm ơn – quên luôn việc cần phải đuổi người kia đi 
– Có cái gì trong này chưa?? – Cậu đặt tay lên bụng anh
– Không có cái gì cả, tôi vừa kiểm tra sáng nay
– Đang dưỡng da à?? Để tôi giúp cho, cậu cứ ăn đi 
– Không sao đâu, ăn phần của cậu đi
– Chén sữa chua đó chỉ là cái cớ để tôi vào đây thôi
Young Woon vơ lấy chai sữa dưỡng thể, cho một ít ra tay, tay còn lại kéo một bên vai áo của anh trễ xuống rồi bắt đầu xoa đều lớp kem ấy lên vai anh
Jong Woon ngã người vào lòng cậu,, mắt nhắm hờ, môi vẫn mỉm cười. Tận hưởng cảm giác được cậu chăm sóc, bàn tay to nam tính của cậu di trên da thịt mình. Đây đúng thật là thiên đường rồi 
– Tôi hôn cậu được không??
– Không!! Làm một chuyện thôi
Bàn tay hư hỏng của cậu đi dần xuống eo, đùi trong, rồi…
– Con heo!! Về phòng đi, không cần cậu giúp nữa
– Cậu là vợ tôi, đây là nhà tôi, suy ra đây là phòng tôi
– …!!! – Anh trừng mắt nhìn cậu vì chẳng biết phải cãi lại thế nào 
– Nếu không có con cậu bỏ tôi thì sao?? – Cậu ôm chặt lấy anh, ép anh xuống ghế 
– Chuyện đó không liên quan gì cả!! Và tôi cũng không muốn có con!! Cái tôi nói hôm trước là ví dụ thôi hiểu chưa?? – *cố đẩy ra* – Với chả tôi và cậu đã làm chuyện đó hôm qua rồi!!!
– Giờ cậu đã nằm đây rồi thì nói gì cũng vậy thôi… vợ yêu a…
.
.
——————-
– Hôm qua em đã không ở trong phòng
– Em ở phòng Jong Woon…
Jung Soo chau mày im lặng, chờ Young Woon nói tiếp phần còn lại. Anh cần lắm một lý do chính đáng rõ ràng. Đặt tay lên phần bụng đã phình to hơn bình thường của mình, anh đưa mắt nhìn về phía cậu, vẫn chăm chú vào mấy thứ giấy tờ lằng nhằng đặt hàng đống trên bàn
– Dù gì Jong Woon cũng là vợ em mà hyung
– Hyung thì không chắc?? Hyung là vợ cả, lại đang mang thai, hyung cần phải được quan tâm, chăm sóc đặc biệt chứ??
– Thôi mà hyung, sau ngần đấy lần ngủ chung, không mang thai thì lạ lắm đấy. Em thì tất nhiên là luôn quan tâm đến hyung rồi, nhưng em không có nhiều thời gian. Còn nếu hyung cần chăm sóc đặc biệt, okay, em sẽ nhờ vả Ryeo Wook một chút
– Ryeo Wook thì nói làm gì?? Đó là chuyện em ấy phải làm mà
– Vì em không có nhiều thời gian mà hyung… 
Anh lại tiếp tục im lặng chịu đựng trong khi người còn lại thì vẫn không rời mắt khỏi màn hình máy tính. À, cái thứ cậu gọi là ‘quan tâm’ đây sao?? Quan tâm thế này, thì hẳn là bất hạnh lắm mới nhận được cái thứ gọi là ‘quan tâm’ đấy. Còn phần cơm trưa anh bỏ công làm cho cậu, cậu cũng không thèm đụng tới, bày ra rồi để đấy nguội lạnh hết cả
Cửa phòng mở, Jong Woon bước vào với một chồng hồ sơ khác trên tay.
– Cái này cậu chỉ cần duyệt sơ thôi 
– Bây giờ đang nghỉ trưa cơ mà
– Bởi vậy tôi mới tranh thủ – Jong Woon lấy tay vuốt vuốt mấy lọn tóc trước trán, Jung Soo vô tình lọt vào tầm mắt cậu – Chào hyung!!
– Ừm – Anh cười gượng gạo – Mọi việc ở công ty tốt chứ?? 
– Không có gì khó khăn cả – Jong Woon đưa mắt nhìn phần cơm ngon lành đang nguội lạnh trên bàn – Hyung đâu cần phải mang cơm trưa đến cho con chồn này, có em bé thì phải ở yên một chỗ chứ
– Hyung chỉ sợ Young Woon đói nên… – Jung Soo cúi mặt xuống
Young Woon kéo tay Jong Woon lại khi thấy anh định rời khỏi phòng 
– Việc gì nữa?! 
– Thế có cái gì trong này chưa?? – Cậu xoa xoa bụng của anh 
– Vẫn chưa!! – Jong Woon đẩy cậu ra – Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi, tối gặp cậu sau
– Vậy là tối nay lại…
– Đấy là phép lịch sự thôi ngốc à
Jong Woon hôn một cái lên má cậu rồi mỉm cười rời đi. Jung Soo cũng tương tự, đứng dậy rời đi nhưng anh dừng lại ở phía cửa
– Là Jong Woon sao?? Cậu ta là vợ út mà
– Vợ út thì không được thương yêu sao?! – Young Woon quay về bàn làm việc, thở dài – Và hyung à… Em không ở cùng hyung chỉ mới 2 đêm thôi mà
Jung Soo mím môi, nắm chặt tay, sập cửa rời đi. Dù là ở trong phòng nhưng cậu vẫn nghe được tiếng bước chân giận giữ của anh vang vọng ngoài hành lang

Posted in 2Woon

[KangYe/2Woon] Hold Me Tight (Chap 1)


Cậu là Kim Young Woon. Cậu giàu, cậu có ba người vợ. Trong số đó, anh là vợ út.
Ba người là số nhiều. Đôi lúc anh cảm thấy mình như người thừa. Tất nhiên…
Jung Soo là vợ cả, người cậu lấy vì tình yêu thật sự, được mọi người chấp nhận. Jung Soo xinh đẹp, hiền lành, dịu dàng, tất cả mọi thứ anh ấy đều có thể làm được. Ryeo Wook – vợ thứ, kết hôn với cậu vì lợi ích của tập đoàn hai bên, giữa họ không có tình yêu, chỉ có nghĩa vụ, tuy nhiên, cuộc hôn nhân này vẫn được chấp thuận. Và cuối cùng, Jong Woon. Bản thân anh cũng là con của gia đình có điều kiện, không kém gì Young Woon. Kết hôn không phải vì yêu hay hợp tác làm ăn, cậu đơn giản kết hôn với anh vì anh đẹp.
Sự quan tâm của cậu hướng đến anh chỉ vỏn vẹn trong bốn tháng đầu anh về nhà cậu. Không yêu thì anh có quyền đòi hỏi sao?? Anh là người biết điều. Sau lần làm tình khi anh quyến rũ cậu lúc cả hai dự sinh nhật một người bạn ở club và nụ hôn trên lễ đường, cả hai không còn gì cả. Cậu ôm và hôn môi Teuk vào buổi sáng, đùa yêu, búng trán, véo má với Ryeo Wook vào xế chiều, và buổi tối, dù anh có ngồi cạnh, cậu chỉ đơn giản quàng tay qua vai anh và để anh dựa đầu vào vai mình. 
Những con người muốn cung phụng anh ngoài kia luôn tự hỏi, Young Woon đối xử nhạt nhẽo với anh như vậy, sao anh không rời đi, bốn năm sau khi cưới, hành động thân thiết nhất cậu dành cho anh chỉ là khoác vai, vậy mà anh vẫn ở lại đó để làm người thừa, dù anh biết, anh mà bước ra, sẽ có một hàng dài chờ được nghe lệnh anh. Lý do đơn giản anh ở lại đó là vì anh yêu cậu.
Nhưng rồi đến ba năm sau đó, anh, dường như trở thành người vô hình đối với cậu. Jung Soo mang thai, tách trà nóng anh mang cho cậu nguội lạnh đến sáng, nếu cậu có thấy anh, chỉ nhìn rồi thôi. Anh cảm thấy chán nản và tuyệt vọng. Anh cần tình yêu của cậu, nhưng cái anh nhận lại chỉ là cái nhìn vô cảm. Bảy năm, tổng cộng bảy năm, anh phí hoài bảy năm ở đây và không được gì. Anh biết mình ngay từ đầu đã là người thừa, nhưng anh không chịu được nữa.
Một cuộc cách mạng thay đổi ngoại hình diễn ra. Anh không trở nên già nua nhăn nheo mà còn đẹp mặn mà hơn trước. Mái tóc đen ngoan hiền trước kia chuyển thành màu đỏ rượu thu hút, nụ cười tươi rói vui vẻ biến thành nụ cười nửa miệng quyến rũ. Những bộ đồ ôm, áo sơ mi mỏng, quần Jean rách ngẫu hứng, anh trở nên đẹp hơn bao giờ hết. Những người luôn đứng chực chờ ngoài kia càng đông, và tất nhiên, sau việc này, anh sẽ nói chuyện với Young Woon. Anh không muốn làm người vô hình nữa, cũng như không muốn thấy cảnh cậu thân mật với hai người kia mà phớt lờ anh. Đau lòng chứ, anh yêu cậu mà, nhưng anh không ép cậu được, anh sẽ rời đi.
.
.
Cầm lá đơn li dị, hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh, bước vào phòng cậu, vẫn bừa bãi như lần trước anh bước vào, tiếng xả nước phía trong, anh biết cậu đang tắm, nhưng cậu vẫn nghe được tiếng động bên ngoài
– Ai đấy??
– Jong Woon. Cậu có phiền không nếu chúng ta nói chuyện một chút??
– Không, cậu đợi ở đó đi, tôi ra ngay 
Mất ba phút, Young Woon bước ra, quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông. Nước trên tóc còn đọng lại, nhỏ xuống phần ngực săn chắc, rồi theo đó chảy xuống phần múi bụng nam tính. Hai tay bê hai cốc nước lạnh sớm phủ một lớp mờ ở thành ngoài ly 
– Jong Woon đấy à?!?!
– Ừm… Là tôi. Tôi muốn nói chuyện với cậu
Young Woon ngã người xuống chiếc ghế sô pha dài, chống cằm nhìn cậu. Ra hiệu tiếp tục. Cậu để tờ đơn lên bàn, đẩy nhẹ nó về phía Young Woon
– Tại sao??
– Như cậu thấy đấy… – Jong Woon nhún vai – Cậu phải chăm sóc cho Jung Soo hyung… Bản thân tôi, nấu ăn cũng không biết, cũng chẳng mang được đứa con nào cho cậu, ở lại cũng chẳng giúp được gì. Nếu cậu kí vào thì tiện cả đôi đường, đúng không?? 
Young Woon không phản ứng, chỉ nhìn chằm chằm vào người ngồi đối diện. Jong Woon hôm qua tóc xù màu đen, ở nhà chỉ mặc áo thun dài tay quần lửng, trông nhàm chán đến thảm hại, khác hẳn với lần đầu cậu gặp ở Club. Còn Jong Woon hôm nay tóc đỏ, mặc sơmi mỏng jean ôm rách ngẫu hứng. Đẹp đến mức cậu không nhận ra anh. Đẹp hơn cả ngày đầu cậu gặp
Ừ thì cứ cho cậu là một tên háu sắc đi. Nhưng nếu trước kia, chỉ vì Jong Woon đẹp và giỏi làm tình mà cưới thì không phải thằng ngu là cậu sao?? Cậu không ngu, nhất là ở lĩnh vực này 
– Do tôi phải không?? – Young Woon uống một ngụm nước 
– Vì cả hai, hoặc không vì ai hết
– Cậu tìm được ai ngoài kia rồi??
– Không. Chưa đến đâu cả. Xong việc này tôi sẽ trở về nhà mẹ, giúp bà ấy quản lý chuỗi nhà hàng ở đó, chuyện yêu đương thì tính sau.
– Cậu bỗng dưng trở nên đẹp một cách quá là vi diệu, rồi cậu đòi ly dị?? – Young Woon đan hai tay vào nhau – Là do tôi không tốt, rõ ràng rồi
– Tôi giúp cậu còn gì?? Tôi đi đỡ vướng tay vướng chân cậu chăm lo cho Jung Soo hyung, mà mẹ cậu còn vui nữa kìa. Chứ ở lại đây cũng như không thôi
– ‘Cũng như không’?? – Young Woon nhăn mày – Bộ tôi im lặng là tôi lờ cậu đi à?? Tôi vẫn nhìn cậu mỗi ngày đấy chứ, nhưng vì cậu quá nhạt nhẽo rồi tôi cũng chẳng biết phải nói gì với cậu nữa
– AND THAT THE REASON WHY I LEAVE!!! – Anh đứng phắt dậy, hét
Trong phút chốc, không biết não của anh gặp phải vấn đề gì mà cho rằng mình đang trên cơ tên ngốc kia, chỉ cần búng một phát cậu ta sẽ bay xa cả thước, cũng vì thế mà thản nhiên lớn tiếng với cậu.
Rồi nó trả anh về thực tại khi Young Woon từ từ đứng lên, cao hơn cả anh. Cậu ta bước đến gần, anh nuốt nước bọt, lùi ra sau 
– Thế bây giờ tôi bảo tôi không đồng ý thì sao??
– …
– Trở về phòng, tối chúng ta sẽ nói chuyện với nhau, lần CUỐI CÙNG về vấn đề này
– … – *trưng cái khuôn mặt hậm hực ra*
– Nhanh!! – Young Woon cúi người, áp sát mặt mình vào mặt anh, làm chiếc khăn quấn lỏng lẻo ngang hông rơi xuống đất
– Aishhh… thật là!!! 
Anh đỏ mặt đẩy cậu ra rồi đi thật nhanh khỏi phòng.
——————–
Khung trời bên ngoài lớp kính cửa sổ bám một lớp hơi nước mờ từ khi nào đã chuyển từ màu xanh da trời hiền hoà dần sang màu tím đen ảm đạm. Phía trong anh đang thả mình trong bồn nước ấm, ngân nga theo giai điệu du dương của bài hát nào đó được phát từ chiếc máy phát nhạc bên cạnh, thư giãn hết mức có thể thì chồng… cứ tạm thời gọi thế đi, bước vào, vẫn chỉ với cái khăn tắm ngu ngốc đó
– Đây là phòng tôi mà, sao không gõ cửa?? Còn vào tới tận phòng tắm… – Anh nói, giấu cả cơ thể xuống dưới lớp bọt trắng dày nổi trên mặt nước, chỉ chừa mỗi đầu 
– Ừ, phòng cậu. Nhưng đây là nhà tôi
– Hừm, sao cũng được!! Thế nào??
– Kim Jong Woon ah tôi yêu cậu… – Young Woon quỳ xuống cạnh bồn tâm, mặt đối diện với anh 
– Miễn cưỡng kiểu đó thì tôi đách cần. Với lại tôi hỏi chuyện khác. 
– Tôi có một công việc cho cậu. Cậu sẽ làm ở phòng kế hoạch ở công ty tôi. Công việc ở đó so với cậu tôi nghĩ nó không phải vấn đề và lương ở đó thì cao nhất công ty. Tôi đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, ngày mốt cậu có thể đi làm 
– Vâng!! Cảm ơn sếp. Còn về vấn đề riêng của chúng ta thì thế nào??
– Cậu bảo cậu không muốn ở đây vì cậu không biết làm gì và không có em bé…
– Cứ cho là vậy đi 
– Vậy nếu tôi muốn giữ cậu ở đây thì chỉ cần cậu có em bé là được chứ gì??
– Ý tôi không phải thế, ý tôi là… này!!! 
Cậu bỏ chiếc khăn ra rồi leo vào bồn tắm trong sự phản đối không thể kịch liệt hơn của anh. Nước thì tràn tùm lum ra sàn nhà, bọt xà bông thì dính hết lên tường, dính cả vào tóc. Cậu thì ghim chặt lấy tay anh vào thành bồn tắm, giữ yên cho một nụ hôn dài, bắt đầu cho một cuộc làm tình nóng bỏng
.
.
——————–
– “Bỗng dưng hyung bị đuổi việc, hyung thật không biết mình đã làm gì sai nữa”
– Hyung có nhầm không??
– “Hyung không nhầm!! Hyung bị đuổi việc chỉ sau một cú điện thoại, không hề có lý do cụ thể. Kyu… bây giờ hyung phải làm gì đây??” – có tiếng thút thít nhỏ ở bên kia đầu dây
– Hyung… bình tĩnh nào, bình tĩnh!! Em sẽ tìm hiểu lý do rồi tìm cách lấy lại công việc cho hyung, trong khoảng thời gian này, hyung chịu khó đi làm gì đó bán thời gian đi, tiền sinh hoạt thường ngày em sẽ chu cấp 
– “Cảm ơn em Kyu” – *tiếng xì mũi**tiếng nấc* – “Hyung yêu em”
– Em cũng yêu hyung. Sung Minie của em. Ngủ ngon và đừng khóc nữa nhé.
Cậu tắt máy, lấy tay đỡ trán thở dài. Cậu, Cho KyuHyun, là trưởng phòng kế hoạch. Chẳng là, người yêu của cậu – Lee Sung Min bé nhỏ, bị đuổi khỏi bộ phận hành chính ở cùng công ty cả hai đang làm.
Đây là khoảng thời gian hoàn hảo trong cuộc hôn nhân sắp tới của cả hai. Số tiền tiết kiệm của cả hai đã đủ để sắm một căn hộ nhỏ, nội thất cũng đã ổn. Chỉ còn đăng ký kết hôn rồi chọn ngày thôi. Nhưng Sung Min sẽ không chấp nhận việc này nếu anh không có công việc ổn định, cũng như ai kia, anh không muốn trở thành người vô dụng 
Chức vụ của cậu so với cấp trên có là gì, nhưng cậu không nghĩ với cái đầu thông minh này, cậu không lấy lại được vị trí làm việc cho người yêu nhỏ bé của cậu
——————–
Jong Woon dậy rất sớm để chuẩn bị vì đây là hôm đi làm đầu tiên. Ừ thì người ta là vợ út của chủ tịch Kim, chiều vác xác vào công ty uống miếng nước rồi về cũng chẳng bị la. Nhưng anh không muốn thế, yêu đương với công việc là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Còn chưa tính đến việc, liệu Young Woon có yêu anh như những gì cậu ta nói hay không, hay chỉ đơn giản là không muốn anh đi. Đúng mà, ai lại muốn đánh mất một thứ đẹp đẽ mắc tiền đâu chứ
Anh đứng trước gương, khoác chiếc áo khoác đen lên mình, qua hình ảnh phản chiếu, anh có thể thấy Young Woon đang đứng phía sau mỉm cười.
– Jong Woonie đẹp lắm
– Jung Soo và Wookie… họ còn ngủ sao??
– Sự quan tâm cần phải được chia đồng đều okay??
– Tôi cảm ơn. Cậu hẳn là đang rất cố gắng để giữ tôi ở lại đây nhỉ… 
Cậu bước đến, mặc kệ những câu từ cùng giọng điệu mỉa mai kia, đứng sau lưng anh, giúp anh sửa phần cổ rồi áo vòng vòng tay qua phần eo thon gọn, ôm chặt. Anh thì mím môi nín thở. Trời ạ, mấy hành động thân mật này, bảy năm… bảy năm rồi, anh mới có dịp cảm nhận lại nó. Bờ ngực rộng của cậu khiến anh cảm thấy rất ấm áp và an toàn, cứ như sẽ chẳng có thế lực xấu xa nào có thể chạm tới anh được. Dù là ôm từ phía sau thôi nhưng anh đã thấy vui thế này rồi, cuối cùng cũng được bình đẳng. Thật ghen tị với hai người kia khi lúc nào cũng được cậu âu yếm.
– Lúc đầu tôi định cho cậu làm thư ký riêng cho tôi đấy, nhưng nếu như vậy thì ảnh hưởng đến công việc quá. Dù sao giờ nghỉ trưa cũng sẽ gặp mà nhỉ??
– Ờ… Ừm!! – Anh nhẹ gỡ tay cậu ra, mặt anh đỏ lên hết rồi – Đi làm thôi, trễ rồi
– Mới có sáu giờ rưỡi đến đó làm gì?? 
– … – *cắm đầu tiếp tục đi*
– Này Kim Jong Woon!!!
* * *